Vương Lâm nhìn Lam Mộng Đạo Tôn cầm lấy bầu rượu Hồng Điệp vừa đưa cho hắn, uống một ngụm rồi nhắm mắt lại.
Lam Mộng Đạo Tôn cũng không sốt ruột mà ngồi một bên, nhìn tinh không giới ngoại, chờ đợi câu trả lời thuyết phục của Vương Lâm. Lý Thiến Mai trầm mặc thật lâu, chậm rãi khoanh chân ngồi xuống, vị trí hơi xảo diệu, khá gần Vương Lâm mơ hồ giống như là một người vợ cạnh chồng.
Hành vi của nữ nhi Lam Mộng Đạo Tôn không phải là không nhìn thấy, trong mắt hắn hiện lên vẻ ảm đạm không thể phát hiện, dù là Lý Thiến Mai cũng không nhìn thấy.
Thời gian trôi qua, trong nháy mắt ba tháng cuối cùng của năm thứ hai cũng từ từ trôi qua. Năm thứ hai này rất bình yên, không có bất cứ trận chém giết nào.
Trong ngày cuối cùng của năm thứ hai, Hồng Điệp đứng lên. Nàng nhìn về phía Vương Lâm. Một năm này đối với nàng mà nói trôi qua rất nhanh.
Giống như nhận thấy Hồng Điệp muốn rời đi, Vương Lâm mở hai mắt.
-Phải đi rồi sao?
Vương Lâm bình tĩnh nói.
-Đã lấy của chàng thời gian một năm, phải rời đi rồi. Mộc tỷ tỷ còn đang đợi Hồng Điệp mỉm cười, gật đầu nói.
-Bảo trọng.
Vương Lâm nhìn Hồng Điệp. Nữ tử cao ngạo này lúc này hắn đã không còn nhận ra nổi.
Hồng Điệp mỉm cười, nhìn thật sâu vào mắt Vương Lâm, đang định rời đi thì đột nhiên thân thể nàng sững lại, quay đầu nhìn Vương Lâm ánh mắt lộ vẻ do dự.
-Sư tôn từng nói năm đó bà gặp một đại nho họ Vương, khi đó ta vốn không thể sống sót. Chính vị đại nho đó chỉ điểm cho sư tôn một trận pháp.
Hơn nữa người đó còn đật tên cho ta là Hồng Điệp.
Vương Lâm nghe thấy câu này, hai mắt lập tức tỏa ra ánh sáng kỳ dị. Thân thể hắn trở nên căng thẳng, thần sắc lộ vẻ rung động không thể tin nổi.
-Nàng nói cái gì!
Thần sắc Vương Lâm biến hóa rơi vào mắt Hồng Điệp. Nàng trầm mặc nửa ngày, lập lại một lần nữa.
Nghe Hồng Điệp nói lại một lần nữa, Vương Lâm hồi lâu không nói gì. Trong nội tâm hắn đang trào dâng sóng gió ngập trời. Hắn còn chưa thể hiểu nổi. Tất cả mọi chuyện rõ ràng là giấc mộng do mình tạo ra, dùng thuật lừa gạt bản thân để tạo thành. Tất cả chuyện này vốn là giả dối, để cho bản thân đạt bổn nguyên viên mãn.
Nhưng Hồng Điệp nói như vậy lại khiến tất cả ý nghĩ này tan tành, khiến Vương Lâm đột nhiên không thể hiểu nổi.
-Tại sao lại có thể như vậy? Rốt cuộc cái gì là thật, cái gì là giả, tại sao lại như thế.
Vương Lâm vốn tưởng mình đã hiểu được bổn nguyên, nhưng giờ khắc này hắn lại mê man.
Chính mình đã thực sự minh ngộ sao.
Hồng Điệp xoay người đi về phía xa xa. Nhưng đi vài bước nàng lại sững lại một lần nữa, chần chờ xoay người lại hỏi một câu.
-Thanh Thủy là sư huynh của chàng, hắn.chàng hiểu rõ hắn không.
-Nàng muốn hỏi gì.
Vương Lâm thu hồi tâm thần lại từ trong rung động mạnh mẽ vừa rồi, nhìn Hồng Điệp chậm rãi nói.