Nữ tử áo hồng này ở bên cạnh Vương Lâm tới tháng thứ năm Vương Lâm mới mở mắt, phun ra một ngụm trọc khí, vẻ ảm đạm trong mắt tiêu tán, thay thế là ánh mắt sáng ngời.
Chỉ là bên trong đó vẫn còn ẩn dấu vẻ uể oải. Đánh một trận với con trai của Diệp Mịch khiến Vương Lâm bị trọng thương dưới thuật Tê thiên. Thuật này quá mạnh, dù là tới lúc này hắn vẫn còn sợ hãi.
-Chàng tỉnh rồi sao.
Nữ tử áo hồng tướng mạo xinh đẹp ngoan ngoãn khoanh chân yên lặng ngồi bên cạnh hắn lúc này quay đầu nhìn về phía Vương Lâm, đôi mắt sáng ngời, nhẹ nhàng cười nói.
-Nàng đi rồi sao?
Vương Lâm nhìn lại. Bên trong trận pháp ở giới nội đã không còn thân ảnh của Tây Tử Phượng, chỉ còn Mộc Băng Mi đang ngồi khoanh chân xa xa, không hề nhúc nhích.
-Chàng chữa thương hơn một năm, Tây Tử tỷ tỷ đã đi rồi.
Nữ tử áo hồng nhẹ giọng nói, đôi mắt nhìn Vương Lâm nở nụ cười sau đó nói tiếp.
-tỷ tỷ trước khi đi có nhờ ta chuyển cho chàng một câu. Nàng đi tới Thanh Linh tinh, chỉ ở nơi đó muốn tìm đệ tử của chàng là Tạ Thanh.
Vương Lâm trầm mặc trong chốc lát rồi gật đầu.
Trong thời gian ngắn hai người giống như không còn gì để nói. Vương Lâm trầm mặc khiến nữ tử áo hồng kia cũng trầm mặc theo. Tinh không rất yên tĩnh, lại tạm thời không có tu sĩ giới ngoại, bên trong tinh không còn có thể thấy những tinh vân có ánh sáng như ngọc.
Ánh sáng yếu ớt của chúng trong tinh không đen kịt này trông rất đẹp. Có tinh vân làm bạn, bên trong tinh không này có một nam một nữ giống như có một sự rung động không thể nói rõ đang quanh quẩn.
-Năm đó từ biệt đã nhiều năm.chàng.chàng có biết ta là ai không.
Hồi lâu sau, nữ tử áo hồng nhìn Vương Lâm, thần sắc lộ vẻ phức tạp nhẹ giọng nói.
-Hồng Điệp.
Vương Lâm không nhìn nữ tử này mà nhìn tinh không, bình tĩnh nói.
-Hóa ra chàng đã biết.
Nữ tử áo hồng nhắm mắt lại.
-Là Chu Vũ Thái nhắc nhở ta. Hắn ở Tuyết Vực quốc có tìm được một trận pháp, bên trong đó có một ít tóc của nàng, nghĩ rằng đây là biện pháp giúp nàng năm đó triệt tiêu đại kiếp.
Trước mắt Vương Lâm như hiện lên trận pháp kia.
Nữ tử áo hồng này đúng là Hồng Điệp!
Chỉ là nữ tử cô ngạo tới cực điểm trong hồi ức hôm nay đã bị năm tháng thay đổi rất nhiều. Một tia kiêu ngạo cũng đã được dấu dưới đáy lòng, từ bên ngoài không thế cảm nhận được nữ tử Hồng Điệp ngày xưa.
-Còn nhớ Vũ Tiên Giới năm đó không. Khi đó chúng ta còn từng đấu pháp.
Hồng Điệp cười khẽ, vừa nói vừa nhớ lại, giống như nói chuyện với một người bằng hữu. nhẹ giọng mở lời.
-Từng có một thời gian, Vương Lâm, ta rất hận chàng, ta hận chàng tại Vũ Tiên Giới đã chặt một cánh tay của ta.
Vương Lâm cười khổ, theo tiềm thức sờ sờ mũi, không mở miệng.