Ầm!
Thân thể Vương Lâm chấn động, khí huyết trong cơ thể quay cuồng, máu tươi trào ra khóe miệng. Thân thể của hắn bị bức phải lùi lại phía sau mấy bước. Mỗi bước lùi này hắn lại đạp ầm một tiếng, giống như truyền phản lực vào tinh không, khiến tinh không run rẩy.
Thân thể nam tử trung niên cũng truyền ra tiếng bùng bùng, một luồng lực lượng vô hình từ ngực truyền ra. Khóe miệng hắn nhếch lên cũng có máu tươi tuôn ra, lùi lại phía sau mấy bước.
Tu sĩ một kích có thể khiến Vương Lâm bị thương thì trừ phi là người có tu vi cao hơn hắn một bậc, dùng đại thần thông đối kháng nhau thì mới làm nổi. Nhưng trong cổ tộc thì lực lượng kinh khủng của thân thể trong lúc tấn công nhau lại có thể làm được điều này!
Đây là sự bất đồng của cổ và tiên!
Vừa lui lại phía sau chân phải Vương Lâm vừa giậm mạnh về phía sau một bước, ngăn thân thể lùi lại, sau đó bước về phía trước. Chiến ý trong hai mắt hắn càng bùng lên, gầm nhẹ một tiếng rồi lao ra một lần nữa.
Nam tử trung niên kia cũng ngừng lùi lại, trong nháy mắt khi Vương Lâm vọt tới liền gầm lên.
Tiếng ầm ầm lại vang vọng khắp tinh không. Nắm tay hai người trong thời gian ngắn liên tục va chạm chín lần! mỗi một lần hai nắm tay họ đụng nhau thì đều hóa thành vô số gợn sóng quét về bốn phía.
Sau chín quyền, sóng gợn truyền ra cuồn cuộn như khi biển khơi có giông tố, chấn động tinh không. Mấy vạn tu sĩ giới ngoại đồng loạt lui về phía sau hơn mười vạn trượng nhưng vẫn chưa dám dừng lại. Đám người này hoảng sợ dùng thần thức quan sát hai người khổng lồ đang chém giết.
Vô Danh Chuyển Luân trận lúc này trong sự chấn động đã xuất hiện sự vặn vẹo, giống như không thể thừa nhận lực lượng trùng kích do sóng gợn truyền vào.
Sau chín quyền, Vương Lâm phun một ngụm máu tươi, thân thể giống như bị chín tu chân tinh liên tục đánh vào, lui lại phía sau, chỉ trong chớp mắt là đụng phải Vô Danh Chuyển Luân trận. Nhưng thân thể hắn lúc này sững lại, ngẩng cao đầu vẻ mặt hung ác, chiến ý trong hai mắt không hề tiêu tan nửa điểm mà ngược lại lại càng dữ dội hơn!
Nam tử trung niên cũng phun một ngụm máu tươi, thân thể lùi lại rất xa, ở mấy vạn trượng mới dừng lại được, lau máu tươi trên khóe miệng, gầm thét lao tới một lần nữa.
Trong tinh không giữa hai người lúc này tràn ngập máu tươi do họ phun ra, một trong số đó bị lực lượng trùng kích cuốn đi, vẩy lên mặt Vương Lâm.
Máu tươi đó không phải thuộc về hắn mà thuộc về đối phương.
Lau đi giọt máu tươi trên mặt, Vương Lâm đưa tay lên khóe miệng liếm một chút, chiến ý trong mắt bùng lên lộ ra ánh sáng kỳ dị, thân thể bước về phía trước. Lúc này hai tay hắn đồng thời đánh ra, song chưởng túm lại, hai quyền hợp nhất hóa thành một, vừa lao tới vừa gầm nhẹ, thân thể hướng về phía tinh không hung hăng bước tới. Tinh không run rẩy, thân thể hắn trực tiếp lao đi vạn trượng. Do vậy khoảng cách giữa Vương Lâm và nam tử trung niên kia lúc này chỉ còn một chút!