Hơn mười con mãnh thú thượng cổ này đánh tới khiến trận pháp không ngừng vặn vẹo, tiếng ầm vang nổi lên. Phía trước người Vương Lâm lúc này không ngờ hiện ra u Minh thú nhát gan tới cực điểm đã rất lâu không xuất hiện!
u Minh thú to lớn khó hình dung nổi, giờ phút này huyễn hóa ra một cái hư ảnh giống như hoàn toàn bao trùm cả trận pháp. Hư ảnh khổng lồ này khiến cho tất cả mọi người nhìn thấy đều cảm thấy một luồng uy áp mạnh mẽ ập tới tâm thần.
Hư ảnh này vừa xuất hiện liền rất nhanh chóng ngưng thật. Đám mãnh thú viễn cổ đang điên cuồng đánh vào trận pháp lúc này lập tức sững lại, nhìn về phía u Minh thú.
Một sự sợ hãi tới từ sâu trong ký ức bấy giờ tràn ngập khắp linh hồn của mười con mãnh thú, khiến chúng trong nháy mắt run rẩy hẳn lên, cất tiếng gầm thét khe khẽ, đồng loạt lui lại.
Giống như sự sợ hãi từ trong ký ức này khiến cho chúng không dám đối mặt, khiến chúng run rẩy tới cực điểm!
Từ từ, thân thể u Minh thú hoàn toàn ngưng thật, trong khi mười con mãnh thú kia đang gầm thét lùi lại thì u Minh thú xuất hiện!
Con thú này vừa hiện lên thì thân thể đã kéo dài tới mức một nửa thân thể lộ ra khỏi trận pháp. Bởi vì thân thể nó quá lớn khiến cho phần thân thể kéo dài kia đụng phải một tu sĩ giới ngoại đứng phía trước.
Thân thể nó va vào tu sĩ đó!
Tu sĩ này là một nam tử trung niên, hắn vốn đã bị thương nguyên thần, lúc này đứng ngây ra nơi đó, kinh ngạc nhìn mãnh thú khổng lồ kinh thiên động địa trước mặt, đầu óc hoàn toàn không còn có thể suy nghĩ.
u Minh thú cũng thừ người ra hai mắt lộ vẻ mê man, giống như còn đang nghĩ xem đây là nơi nào. Nó ngơ ngác nhìn vô số tu sĩ giới ngoại, ngơ ngác nhìn mười con mãnh thú viễn cổ đem cho nó cảm giác dữ tợn đáng sợ đang gầm thét lùi lại kia.
Tính cách nhát gan của nó liền lập tức bộc phát ra, thân thể theo tiềm thức run lên.
Một cái run này khiến tinh không chấn động, truyền ra vô số sóng gợn. cuồn cuộn tràn về bốn phía. Nhưng nó nhanh chóng phát hiện ra tu sĩ đang đứng sát người kia, sững người nhìn nó. Sắc mặt tu sĩ nọ trắng bệch, sau thời gian ngắn ngủi trầm mặc khi ánh mắt va chạm với u Minh thú liền phát ra một tiếng thét chói tai bi thảm, thân thể điên cuồng lùi lại phía sau, hai tay vung lên, giống như quên hết tất cả thần thông và ấn quyết, chỉ biết quơ loạn xạ theo tiềm thức. Hắn đã bị hù dọa tới quên sạch.
Chỉ là tiếng hét chói tai của hắn lại cũng dọa cho u Minh thú vốn nhát gan sợ run. Vẻ mê man trong mắt liền bị sự sợ hãi thay thế cũng phát ra một tiếng gầm nhẹ hoảng sợ.
Nó rất ít khi đến gần người khác như vậy. Khoảng cách gần như thế khiến nó cảm thấy kinh khiếp, muốn mau chóng bỏ chạy. Nhưng tiếng gầm của nó lại khiến cho tâm thần của nam tử trung niên đang lui lại kia gần như sụp đổ, không ngờ phun một ngụm máu tươi, không tiếc trả giá đắt thi triển huyết độn, hóa thành huyết quang nhanh chóng bỏ chạy.