Mười mấy chiếc chiến xa đó bên ngoài không biết bọc thứ da thú gì, nhìn lại trông không giống chiến xa mà giống một đầu viễn cổ mãnh thú.
Da thú này có màu đỏ tươi, bên trên lóe lên những ấn ký phức tạp, tỏa ra huyết quang lúc sáng lúc tối, chiếu rọi tinh không tối đen này một cách quỷ dị.
Ngoài mười mấy chiếc chiến xa này ra, từ xa còn truyền tới những tiếng rít gào chấn động tinh không. Trong tiếng gào vang vọng này, ở phía sau mười vạn tu sĩ xuất hiện một tấm bia đá được mấy ngàn tu sĩ khiêng, chậm rãi bay về phía trước.
Tấm bia đá này lớn cỡ mấy ngàn trượng, từ trong đó tràn ra một luồng khí tức hỗn tạp, bao phủ bốn phía. Kinh người hơn là trên tấm bia đá này có chín sợi xích sắt kéo dài ra, mỗi đầu xích là một cái quan tài khổng lồ.
mỗi một quan tài này đều lớn tới trăm trượng, giờ phút này lơ lửng, từ xa nhìn lại giống như bạch tuộc, nhìn thấy mà giật mình.
Đây chính là lực lượng trong trận đầu tiên giới ngoại ngưng tụ ra để chiến đấu và giết chết Vương Lâm!
Thái Cổ Tinh Thần của giới ngoại đã tử vong rất nhiều tu sĩ. Giờ phút này, những người xuất hiện ở đây có thể nói đã là cực hạn của giới ngoại!
Vương Lâm nhìn đám tu sĩ giới ngoại bên ngoài trận pháp, hàn quang trong mắt càng đậm. Tây Tử Phượng bên cạnh hắn lúc này sắc mặt tái nhợt, nhìn cảnh tượng này mà tâm thần chấn động.
Vương Lâm đứng dậy. Hắn đứng sừng sững trên Thiên Hoàng Lô, mái tóc bạc tung bay.
-Tây Tử Phượng, tiếp tục hâm rượu đi.
Lời nói của Vương Lâm bình thản, sau khi nói xong thân thể liền bước tới, bạch y phất phới, có một luồng khí chất phiêu dật tràn ngập toàn thân hắn.
Tây Tử Phượng vốn tâm thần đã chấn động, nhưng một câu nói nhu hòa của Vương Lâm lại khiến cho nàng bình tĩnh lại, ngẩng mái đầu xinh đẹp, nhoẻn miệng cười, vươn tay vuốt vài sợi tóc trên trán, gật đầu dạ khẽ một tiếng.
Tiếng ầm vang kinh thiên bên ngoài trận pháp trào lên. Mười vạn tu sĩ chưa hoàn toàn tới gần trận pháp mà dừng lại cách đó vạn trượng. Bọn họ hiển nhiên biết Vương Lâm và trận pháp này cường đại, giờ phút này dừng lại, đồng loạt ngồi khoanh chân, hai tay bắt quyết, nhất tề điểm lên mi tâm.
Một điểm này khiến nguyên thần của mười vạn tu sĩ giới ngoại này lập tức bay ra, tràn ngập trong tinh không. Mười vạn nguyên thần xuất hiện, tỏa ra ánh sáng vạn trượng, trong nháy mắt đã hoàn toàn chiếu rọi cả tinh không đen tối.
Bay ra đồng thời với mười vạn nguyên thần này là năm bậc toàn năng bước thứ ba. Bọn họ đã là năm người cuối cùng của giới ngoại.
Năm người này không tham dự cuộc chiến trong giới nội mà là lực lượng dự phòng. Lúc này bọn họ không thể không đi ra. Trường Tôn hội đã ra lệnh, cả giới ngoại dù tử vong toàn bộ cũng phải tử chiến!