Chín đại lục trôi nổi lơ lửng này tạo thành một vòng tròn. Chúng dựa theo một loại quỹ tích chuyển động bên trong Thái cổ Tinh Thần. Bởi vì có trận pháp vô hình ở bên ngoài khiến cho nơi này nếu không phải là người có huyết mạch tiên nhân thì căn bản không thể nhìn thấy.
Mà cho dù chẳng may tới được đây thì cũng sẽ không nhận ra điều gì. Không có huyết mạch tiên nhân, thần thức cũng sẽ không thấy được trận pháp vô hình kia.
Chưởng Tôn cung kính ôm quyền hướng về đại lục nhỏ. Sau một vái của hắn, chỉ thấy trên chín đại lục này có bảy đại lục lan ra bảy ánh sáng bất đồng, lần lượt giao nhau, hình thành một đạo cầu vồng bảy màu.
Còn hai đại lục khác thì ảm đạm không có ánh sáng, dưới cầu vồng bảy màu này liền bị dấu đi.
Cùng với cầu vồng bảy màu không ngừng lóe lên, dần dần bên trong ánh sáng này có một thân ảnh huyễn hóa ra. Thân ảnh này mơ hồ, tràn ngập ánh sáng bảy màu, không bao lâu sau hình dáng trở nên rõ ràng một chút, từ bên trong ánh sáng bảy màu đi ra.
giờ phút này nếu Vương Lâm nhìn thấy thân ảnh này chắc chắn sẽ nhận ra. Người này chính là đạo nhân bảy màu đã xuất hiện khi hắn cứu Thanh Thủy ở trong Thất Thải Giới!
-Đệ tử xin ra mắt sư tôn.
Chưởng Tôn trầm mặc trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn về phía thân ảnh bảy màu kia, ánh mắt ẩn dấu vẻ phức tạp.
-Trận đánh với giới nội, giới ngoại Thái cổ Tinh Thần ta đã thất bại.cây cung của Lý Quảng sư tôn cho đệ tử dùng áp đảo giới nội lúc này đã rơi vào tay Vương Lâm, đệ tử không thể đối kháng, xin sư tôn Chỉ thị!
Ánh sáng bảy màu ngưng tụ trên người đạo nhân. Thân thể hắn đứng giữa không trung, thần sắc bình thản, ánh mắt đảo qua người Chưởng Tôn.
-Hắn thật sự điên rồi sao.
Đạo nhân bảy màu đột nhiên mở miệng nói.
Thân thể Chưởng Tôn chấn động, nhắm hai mắt lại, rất lâu sau mới gật đầu.
-Ta thấy chưa chắc.
Đạo nhân bảy màu mỉm cười nhìn về phía xa xa, trong mắt lóe lên ánh sáng kỳ dị.
-Ta giúp người mở vùng đất cổ mộ, để mấy người kia đi ra. Còn kế tiếp phải làm thế nào thì tự ngươi suy nghĩ đi.trò chơi này sắp kết thúc rồi.người thứ ba, người ẩn thế trong năm tháng vô tận. luân hồi vô số lần rồi. Lúc này hắn hẳn là phải đi ra rồi.
Khóe miệng đạo nhân bảy màu nhếch lên, trong hai mắt tràn ngập vẻ mong chờ.
-Vương Lâm là người thứ ba sao?
Chưởng Tôn do dự một chút, mở miệng hỏi.
-Trừ ngươi, ta, Chiến lão quỷ và mấy người khác, còn có người nào cũng có thể là người thứ ba.hắn ẩn dấu quá sâu rồi.Cũng có thể giờ phút này hắn có lẽ đã biết được thân phận cuối cùng của mình rồi.Còn Vương Lâm, hắn không giống.nhưng cũng không phải là không có khả năng.