Vương Lâm giết người luôn thích dùng tâm cơ. Tâm cơ có lẽ cũng không phải cao minh nhưng trong lúc giao chiến sinh tử này lại có tác dụng rất lớn.
Ngoài ra hắn lại nắm rất tốt thời cơ, trình độ đã đạt tới mức xuất thần nhập hóa. Đầu tiên khí tiên phi này muốn thi triển tiên thuật cần huyết mạch tiên nhân. Vương Lâm liền rút cây cung của Lý Quảng ra.
Cây cung vừa xuất hiện, đúng như hắn dự đoán tiên phi liền bị hù dọa, bỏ tất cả thần thông mà bỏ chạy. Bởi vì tiên phi không dám cam đoan là Vương Lâm có dám bắn một tiễn nữa hay không!
Sau đó khi tiên phi bị dồn tới cực hạn trong tích tắc khi Dịch Linh Ấn sắp đánh xuống lại chuẩn bị thi triển thần thông huyết mạch của tiên nhân một lần nữa. Vương Lâm lại truyền âm nói một câu khiến nàng khiếp sợ!
Một câu nói này trong lúc tiên phi không chuẩn bị, vào thời khắc sinh tử đại chiến lại có tác dụng khiến nàng chấn động tâm thần. Chấn động này đối với tu sĩ mà nói chính là sai lầm trí mạng!
Trong nháy mắt khi tiên phi khiếp sợ, Dịch Linh Ấn ầm ầm đánh tới. Cùng lúc Vương Lâm giơ huyết kiếm trong tay lên, huyết quang kinh thiên chói mắt bừng lên, giống như chém nát thiên địa ầm ầm rơi xuống.
Tất cả mọi chuyện đều diễn ra trong nháy mắt, nhanh tới khó tin nổi!
Trong phút chốc, tiếng ầm vang chấn động cuồn cuộn tỏa ra. Dịch Linh Ấn đánh tới, huyết kiếm chém xuống, hóa thành đại kiếp sinh tử đối với tiên phi. Cùng với tiếng chấn động vang vọng kia, tiếng kêu thảm thiết của tiên phi mơ hồ truyền ra, thân thể run lên lập tức tan nát, hình thần câu diệt!
Vương Lâm cũng phun máu tươi. Tiên phi trong một khắc trước khi chết cuối cùng cũng thi triển thần thông huyết mạch của tiên nhân. Cho dù Dịch Linh Ấn có đỡ được một phần nhưng lực lượng do thần thông này đánh ra cũng truyền vào thân thể Vương Lâm.
Thân thể hắn run lên liên tục lùi lại phía sau trăm trượng, lại một lần nữa phun máu tươi.
Giết một người thì hắn cũng bị thương. Nhưng chuyện này vô cùng đáng giá!
Cả quá trình hắn giết tiên phi này, tu sĩ giới ngoại và giới nội cũng chém giết, máu chảy thành sông, sát lục cuồn cuộn ngập trời, tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang vọng trong tinh không.
Vương Lâm sau khi phun một ngụm máu tươi liền âm thầm điều chỉnh khí tức. Đột nhiên, một cảm giác nguy cơ bùng lên. Thân thể hắn nhoáng lên né sang một bên, xoay phắt người lại. Chỉ thấy một đạo kiếm khí gào thét lao sát qua thân thể hắn xuyên thẳng vào không trung, tạo thành một cái khe thật lớn trong tinh không.
Thừa dịp Vương Lâm bị thương mà đánh lén chính là lão già mặc áo đen có tu vi Không Huyền năm đó tham gia vây giết Vương Lâm đang đứng phía xa. Tay phải lão già này đang cầm một thanh kiếm tỏa ánh sáng đen, lúc này lóe lên đánh thẳng về phía Vương Lâm.