Thân thể Đạo Phi Hủ run rẩy. Cảnh tượng vừa rồi khiến cho tâm thần hắn rung động. Hắn trước đây đã từng nghe nói tới Vương Lâm nhưng trong lòng không coi đối phương vào đâu. Nhất là khi hắn biết đám người Chưởng Tôn năm đó đã dùng ảo trận giết chết Vương Lâm thì lại càng cho rằng đám người Chưởng Tôn chuyện bé xé ra to.
Nhưng đến giờ phút này hắn mới thực sự biết chỗ đáng sợ của Vương Lâm. Lực lượng một tiễn kia có thể đánh chết Chưởng Tôn. điều này khiến hắn không thể tin nổi, đồng thời sự sợ hãi trong lòng cũng lên tới mức đỉnh điểm trong đời.
Lúc này dưới ánh mắt của Vương Lâm, trái tim của Đạo Phi Hủ đập thình thịch. Hai mắt của Vương Lâm giống như thanh kiếm trảm thiên, ánh mắt quét ngang, rơi lên người Đạo Phi Hủ khiến tâm thần hắn ầm vang, theo tiềm thức lui lại phía sau mấy bước, sắc mặt tái nhợt đi.
Hắn hầu như đã hồn phi phách tán. Lời nói của Vương Lâm giống như là âm thanh tử vong, khiến đầu óc hắn trong thời gian ngắn trống rỗng hoàn toàn. tu vi của hắn chỉ đạt tới Không Niết, đối mặt với Vương Lâm hắn có cảm giác như đang ngước nhìn một ngọn núi cao.
cũng trong tích tắc này, trong lòng hắn nổi lên sự hối hận như sóng biển dâng trào. Hắn không nên trêu chọc Mộc Băng Mi không nên có ý định đối với hồng nhan của Phong Tôn, không nên sinh ra ý nghĩ tục tĩu, dâm tà trong đầu.
Tất cả mọi chuyện đều là nguyên nhân dẫn tới tử vong! Nhưng hắn dù sao cũng là bậc toàn năng bước thứ ba giờ phút này dù run rẩy, dù sợ hãi tới cực điểm thì hắn vẫn còn một tia thanh tỉnh. Hắn biết lần này hắn e là phải chết không còn nghi ngờ gì nữa. Nếu còn một đường sinh cơ thì đường sinh cơ đó nằm ở Mộc Băng Mi!
Trong nháy mắt khi lời nói của Vương Lâm truyền ra, Đạo Phi Hủ không chút nghĩ ngợi, thân thể lui lại phía sau mấy bước liền nhoáng lên, lao thẳng về phía Mộc Băng Mi ở cách đó hơn mười trượng, thần sắc vô cùng điên cuồng.
Điên cuồng cầu sinh!
Hắn muốn bắt Mộc Băng Mi. Hắn muốn đổi lấy sự sinh tồn của bản thân. Đây là cơ hội cuối cùng, là hy vọng duy nhất của hắn!
Khoảng cách mười trượng đối với một bậc toàn năng bước thứ ba mà nói căn bản không tính là gì. Nhưng còn phải xem người đó đang ở trước mặt ai. Trong mắt Vương Lâm đ*o Phi Hủ không có tư cách này!
Thân thể hắn vừa động, trong nháy mắt khi chỉ còn cách Mộc Băng Mi không đầy một trượng, khi nàng căn bản không kịp né tránh, vẫn lạnh lùng nhìn Đạo Phi Hủ, đôi mắt xinh đẹp lộ vẻ không thèm coi hắn vào đâu cả.
Thần sắc Vương Lâm bình thản, bước từng bước về phía trước, tốc độ cực nhanh, căn bản là Đạo Phi Hủ không thể tưởng tượng được. Tàn ảnh còn đang ở xa xa, thân thể Vương Lâm đã hiện ra trước mặt Mộc Băng Mi, tay phải chụp về phía trước.