Đại hán phong lôi cười nanh ác tiến tới gần hai phụ tử Thanh Thủy. Hai mắt Thanh Thủy ảm đạm vô thần, đang nhắm mắt lại. Trong nháy mắt này hắn mờ mịt nhìn về phía xa. Tầm mắt của hắn mơ hồ nhưng tâm thần lại cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc tới cực điểm.
Luồng khí tức quen thuộc này chính là của huynh đệ hắn, của sư đệ hắn!
Nữ tử áo hồng đang dìu hắn cũng ngước mắt lên đôi mắt lộ vẻ ngời sáng chưa từng có nhìn về phía trước.
Thân thể đại hán phong lôi run lên quay phắt đầu lại, ánh mắt lộ vẻ không thể nào tin nổi!
Trên một tu chân tinh khác, thân thể Mộc Băng Mi đã tuyệt vọng đột nhiên run rẩy. Hai mắt nàng bừng sáng. Trong nháy mắt này, vẻ mặt nàng càng tuyệt mỹ!
Trên mặt nàng hiện lên nụ cười vui vẻ. Thậm chí cả đời này cực kỳ hiếm khi có được nụ cười vui vẻ thế này. Nàng biết, nàng tin là hắn không chết!
Đạo Phi Hủ chỉ còn cách Mộc Băng Mi không tới mười trượng thân thể đột nhiên chấn động. Hắn cảm thấy một luồng khí tức khiến da đầu hắn tê dại, thấy khóe miệng Mộc Băng Mi hiện lên nụ cười nhu hòa. Hắn cho dù chưa gặp Vương Lâm nhưng giờ phút này tâm thần ầm vang. Một phỏng đoán khiến hắn kinh hãi xuất hiện.
Hắn quay phắt đầu lại!
Ở trên một tu chân tinh khác, vô số người Vương Lâm quen biết đang ở đây. Tây Tử Phượng, Chiến Không Liệt, Thân Công Hổ, Viêm Lôi Tử, còn có vô số người khác! Những người này trong nháy mắt này đều đưa mắt nhìn về phía xa xa, bên trong tinh không, mũi tên có khí thế giống như một dải ngân hà đang gào thét lao tới!
Đó là một mũi tên lớn chừng vạn trượng, khí thế hủy thiên diệt địa. mũi tên hình tròn, trên đường gào thét lao tới khiến tinh không phía trước sụp đổ, tất cả lực lượng không thể ngăn cản nổi!
Ở trên mũi tên có một người toàn thân bạch y, mái tóc bạc trắng đang đứng! Mơ hồ có thể nhìn thấy phía sau hắn có hai bánh xe bất động khổng lồ đang ầm ầm bay theo.
Trong giờ khắc này Thanh Lâm, Hồng Sam Tử và cả nữ tử Triệu Hà Vương Lâm không quen biết kia, ánh mắt đều toàn bộ quay lại nhìn về phía mũi tên khiến cho người ta sợ hãi kia!
Ánh mắt Thanh Lâm lộ vẻ không thể tin nổi. mũi tên này hắn mơ hồ có cảm giác quen thuộc, mơ hồ như nhận ra. Nhưng hắn quả thật không dám tưởng tượng!
Hồng Sam Tử hoàn toàn ngẩn ra. Hắn cũng không thể nào ngờ được là Vương Lâm lại không chết, ngược lại tu vi đạt tới trình độ này, lại dùng một phương thức kinh thiên động địa lao tới đây!
Sự chấn kinh của tu sĩ giới nội thực sự không thể so với tu sĩ giới ngoại. Giờ phút này tâm thần mười vạn tu sĩ giới ngoại hoàn toàn chấn động, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ. Có rất nhiều người trong bọn họ nhận ra Vương Lâm giờ phút này bị nỗi sợ hãi hoàn toàn bao phủ.
Nhất là mấy bậc toàn năng Không Huyền năm đó vây sát Vương Lâm lại càng quay phắt đầu lại, vẻ mặt lộ sự khiếp sợ!
-Vương Lâm!
-Hắn không ngờ còn chưa chết!
-Đây là mũi tên của Lý Quảng!