Thân thể Thanh Thủy chấn động, hai mắt vốn ảm đạm đột nhiên bừng sáng, giống như bộc phát ra ánh sáng mạnh mẽ cuối cùng của tính mạng. Hắn đã mất đi song thân, mất đi người yêu, mất đi hết thảy bằng hữu tại tiên giới, cuối cùng ngay cả Vương Lâm hình như cũng đã tử vong.
Hắn đã mất đi hết thảy!
Hắn tuyệt đối không cho phép mình mất đi nữ tử áo hồng này nữa. Nữ tử này Thanh Thủy cảm nhận được khí tức của hồn phách nữ nhi!
Luồng khí tức đó khiến Thanh Thủy năm đó vô cùng kích động. Hắn cười như điên, từng nhìn kỹ nàng vô số lần, giống như đó là táng mạng của hắn được kéo dài vậy.
Nàng chính là tất cả của hắn!
Mặc dù Thanh Thủy bị trọng thương, mặc dù lúc này hắn không có Hồng Sam Tử trợ giúp, không thể sống quá ba khắc nhưng trong ba khắc sinh tồn này, hắn quyết không để cho nữ nhi của mình chịu nửa điểm tổn thương!
Đây là việc mà một người phụ thân áy náy với nữ nhi của mình đời đời kiếp kiếp, phải tìm kiếm thật lâu mới thấy muốn làm!
Miệng hắn gầm lên giống như dã thú, thân thể run rẩy, bàn tay phải vỗ mạnh xuống mặt đất tế đàn. Tiếng động kinh thiên vang lên. Vị trí tế đàn bị hắn vỗ liền vỡ vụn. Một lực phản chấn cực mạnh từ bên trong tế đàn ầm ầm truyền ra.
Nương theo lực lượng này truyền vào trong cơ thể, thân thể Thanh Thủy bay vọt khỏi tế đàn, lao ra khỏi sương mù hướng về phía tu chân tinh vừa bị phá tan kia lao tới!
Hai mắt hắn đã mơ hồ, thế giới trước mắt không còn thấy rõ ràng. Nhưng giờ phút này thứ duy nhất hắn có thể thấy rõ chính là thân ảnh của nữ tử ở trên tu chân tinh kia!
Sắc mặt nữ tử áo hồng tái nhợt, tiếng ầm vang quanh quẩn bên tai. Nàng nhìn đại hán bên ngoài tấm màn sáng đã bị đánh tan, mang theo lực lượng phong lôi ầm ầm lao tới, phía sau còn có mấy vạn tu sĩ nhảy vào.
Nàng cảm nhận được tu chân tinh dưới chân đang run rẩy kịch liệt khi đại hán và mấy vạn tu sĩ đang lao tới, dường như không thể chịu đựng nổi luồng uy áp này, bắt đầu sụp đổ.
Mặt đất đột nhiên hiện ra vô số khe nứt, chấn động kịch liệt nhưng đang chuyển động không ngừng. Những tu sĩ Côn Hư bên cạnh nàng lúc này hai mắt đỏ bừng, gầm nhẹ, không tiếc hết thảy lao lên, giống như thiêu thân lao vào lửa, nhầm thẳng vào đám tu sĩ giới ngoại xâm lấn kia!
Thiêu thân lao vào lửa, nó không biết chết là thế nào. Hoặc cũng có thể nó biết!
Cuồng phong gào thét, trên khuôn mặt tái nhợt của nữ tử áo hồng có một tia hồng nhuận khác thường. Trong mắt nàng còn có vẻ không nỡ nhưng vẫn quyết đoán bước về phía trước, thân thể tiến tới.
Tu vi nàng không cao nhưng nàng là người giới nội. Nàng sợ chết nhưng lại không úy kị việc khi giới nội thất thủ mà cùng sống chết!