Một ngày sau. Vương Lâm mang theo tứ đại chiến tướng, sau khi xem xét xong viễn cổ tiên vực liền rời đi.
Viễn cổ tiên vực chỉ mở ra khi có thiên kiếp. Cho dù là muốn đến hay đi thì cũng đều phải thông qua cái khe do thiên kiếp sinh ra. Viễn cổ tiên vực bị phong ấn. người của Tiên Cương đại lục có huyết mạch tiên nhân rất khó có thể từ trong cái khe này đi ra, trừ phi là người có lực lượng kinh người, hoặc người được tiên tôn năm xưa đưa ra khỏi khe.
Ở phương diện này thì có lẽ Thiên Nghịch châu mới là vật mấu chốt nhất!
Trước khi tiến vào viễn cổ tiên vực, Vương Lâm đối với kết cấu của nơi này có rất nhiều dự đoán. Giờ phút này sau khi đi ra hắn đã hiểu rõ rất nhiều. Khi bước ra khỏi cái khe, nhìn lại cái khe trên bầu trời đang chậm rãi co rút lại cho tới khi hoàn toàn biến mất, Vương Lâm thầm than trong lòng.
Nhìn tinh không này, lần đầu tiên trong mắt hắn cảm thấy thiên địa không tồn tại, giống như hoàn toàn là hư ảo.
Đối với chuyện giới nội giới ngoại chỉ là một tòa động phủ của tiên tôn, Vương Lâm không thể nói với người khác. Hắn cho dù nói ra thì sợ rằng rất ít người có thể tin. Mà cho dù có người tin thì e rằng cũng sẽ phát điên.
Nhìn vùng tinh không này, Vương Lâm trầm mặc.
Bên ngoài Chu Tước Tinh, sương mù thiên kiếp sớm đã tan hết. Đám người Tư Đồ Nam ở bên trong mấy ngàn tu sĩ vẫn chờ đợi Vương Lâm trở về.
Trong tích tắc khi nhìn thấy thân ảnh Vương Lâm xuất hiện trong tinh không, hàng loạt tiếng hoan hô vang lên. Ánh mắt của mấy ngàn tu sĩ lộ vẻ cuồng nhiệt, không ngừng hô vang tên Vương Lâm, hô vang hai chữ Phong Tôn.
Nghe tới hai chữ này, Vương Lâm càng thêm trầm mặc. Hắn mơ hồ cảm thấy mê man.
-Phong Tôn. Phong Tôn đời trước chỉ là một thủ hạ của tiên tôn. Hắn không phải là người của giới nội. Hắn đến từ Tiên Cương đại lục. Hắn có huyết mạch tiên nhân. Hắn đi tới giới nội không phải là muốn trợ giúp giới nội mà là để sắp đặt mọi việc, vì chủ nhân của hắn.hắn là người cổ hủ. Có lẽ trong những năm tháng ở giới nội, hắn đối với dân chúng ở giới nội nảy lòng thương xót, cho nên mới có những chuyện về sau. Nhưng cuối cùng hắn cũng không thuộc về nơi này. Hắn vẫn là ngoại nhân.
Những tiếng hô vang rơi vào trong tai Vương Lâm giống như từ rất xa, rất xa. Sau khi hiểu rõ tất cả, hai chữ Phong Tôn này đối với Vương Lâm rất mơ hồ.
Sự trầm mặc của hắn dần dần bị mấy ngàn tu sĩ phát hiện, tiếng hô từ từ tiêu tán. Ánh mắt mọi người ngưng tụ lại trên người Vương Lâm, nhìn hắn bước từng bước đi tới.
Nhìn khuôn mặt đám người phía trước, trong lòng Vương Lâm tràn đầy khổ sở. Hắn muốn nói với bọn họ: Các người, tất cả chúng ta chỉ sống trong một tòa động phủ. Bầu trời của chúng ta không phải là trời, mặt đất không phải là mặt đất chân chính.