Thân thể Vương Lâm bước về phía trước, càng ngày càng gần. Tiếng gầm của Đạo cổ vang lên kinh thiên, ầm ầm truyền ra bốn phía, khiến cho đại địa lại một lần nữa sụp đổ, thiên không bị cuốn động. Tiếng gầm đó đã trở thành âm thanh mạnh nhất trong thiên địa.
Trong tiếng gầm này, sóng âm tràn tới, vượt qua thân thể Vương Lâm, trực tiếp đánh tới Bạch Hổ khổng lồ kia.
Sóng âm đánh tới khiến cho toàn thân Bạch Hổ vặn vẹo, mơ hồ xuất hiện dấu hiệu sụp đổ nhưng vẫn còn cố gắng gượng. Chẳng qua tốc độ lùi lại phía sau lúc này của nó nhanh hơn rất nhiều.
Đầu mãnh hổ này cho dù có uy nghiêm vô thượng thì nếu so với Vương Lâm cũng chẳng thể nào bằng. Vương Lâm đi tới, tay phải giơ lên điểm mạnh về phía trước. Một chỉ này điểm ra liền khiến đầu lâu của Đạo cổ gầm thét, xuyên qua người Vương Lâm tiến tới gần Bạch Hổ dữ tợn mở miệng thôn phệ.
Từ xa nhìn lại, cảnh tượng này khiến tâm thần kẻ chứng kiến phải chấn động. chỉ thấy bầu trời giống như phân thành hai, hóa thành hai nửa. Một nửa là đầu lâu của Đạo cổ, một nửa là đầu Bạch Hổ khổng lồ kinh thiên kia.
Hai con quái vật khổng lồ này một tiến một lui, nhưng khoảng cách nhanh chóng giảm bớt, hầu như chỉ trong thời gian ngắn là đầu lâu của Đạo cổ sẽ tới gần Bạch Hổ, mở miệng gầm thét và cắn nuốt.
Tiếng ầm ầm vang dội không gian. Đầu lâu của Đạo cổ va chạm với Bạch Hổ, tạo nên một lực trùng kích đánh thẳng vào viễn cổ tiên vực. Mặt đất sụp đổ trong phạm vi lớn. Ngay cả vô số bức tượng khổng lồ của tam tộc cổ cũng có rất nhiều bức bị nổ tung.
Luồng lực lượng này mạnh mẽ tràn ra, giống như muốn hủy diệt cả viễn cổ tiên vực vậy.
Lực lượng này đánh thẳng vào khiến thân thể Bạch Hổ tan nát, hóa thành chút bạch quang tỏa ra bốn phía. Trong thân Bạch Hổ vừa bị đánh tan, lão già tóc bạc phun một ngụm lớn máu tươi, thân thể lảo đảo trực tiếp bị cuốn đi, đánh thẳng vào pho tượng lớn như núi mà hắn vốn chữa thương trong đó.
Những tiếng răng rắc truyền ra. Pho tượng này bị lão già va chạm liền xuất hiện vô số khe nứt. lan ra khắp toàn thân, giống như lúc nào cũng có thể vỡ tung ra vậy.
Thân thể Vương Lâm cũng bị lực lượng trùng kích này đánh sâu về phía sau, sắc mặt tuy hơi tái nhợt nhưng hàn quang trong mắt lại càng thêm nồng đậm.
Một trận chiến này Vương Lâm không thi triển cây cung của Lý Quảng! Hắn chiến đấu không phải với tu sĩ, không phải với bậc toàn năng của giới ngoại mà là một trong tứ đại chiến tướng khi xưa của viễn cổ tiên tôn - Bạch Hổ chiến tướng!
Bạch Hổ chiến tướng ngoài thọ nguyên dài lâu thì hắn còn không thuộc về giới nội hay giới ngoại mà là người của tiên cương đại lục thần bí kia. Hắn là tiên nhân, là tiên nhân chân chính!