Thu hồi ánh mắt, Vương Lâm liên tục dùng Cổ Tộc Bất Diệt Chỉ điểm mấy cái về phía trước, mỗi lần xuất chỉ đều làm tiêu tán không ít lực lượng trùng kích. Cuối cùng ngón trỏ của hắn điểm mạnh một cái, trong lúc không ngừng khôi phục liền đánh thẳng vào cơn sóng do lực trùng kích gây ra, tạo thành một lỗ hổng. Thân thể Vương Lâm từ trong lỗ hổng đó bước ra. Cơn sóng kia quét ngang, khiến cho chu vi mấy trăm ngàn dặm xung quanh nơi này lập tức biến thành một đống đổ nát. Tiếng ầm vang không ngừng nổi lên, mãi lâu sau mới từ từ tiêu tan. Chỉ còn những tiếng hồi âm như sấm từ xa xa vọng lại.
Vương Lâm đứng giữa không trung, cúi đầu nhìn thoáng qua mặt đất đã trở thành một đống đổ nát, từng đám bụi bốc lên, từ xa nhìn lại giống như bụi phủ kín mặt đất vậy.
Mái tóc bạc của hắn vung tay, y phục bị gió thổi phần phật nhưng thần sắc lại cực kỳ bình tĩnh, hiển lộ ra phong thái đại tông sư của bậc toàn năng bước thứ ba Không Linh trung kỳ.
Tay phải hắn giơ lên, trong bàn tay liền xuất hiện một tinh thể màu vang nhạt có vô số khe nứt li ti. Tinh thể này ẩn chứa ký ức cả đời của lão già gầy gò kia.
Chỉ là ký ức này dựa vào thần thức thì không thể xem xét được. Cho dù là tu vi Vương Lâm có cao hơn rất nhiều nhưng hắn cũng không thể từ đây mà thấy được ký ức của lão già gầy gò nọ.
Trí nhớ của tiên nhân phải là người có huyết mạch tiên lực thì mới có thể xem nổi. Đây là một loại hạn chế, là một loại hạn chế trong cõi u minh. Cho dù Vương Lâm là cổ tộc thì hắn cũng không thể xem xét được.
Cũng có thể nói đây là bất đồng về cấp độ. Giống như là con kiến hôi dù chiếm được ký ức của con voi thì cũng không có năng lực đi tìm hiểu. Nhưng Vương Lâm thì lại không. Trong mi tâm của hắn có giọt máu màu vàng do tiên nhân bất diệt thể biến thành. Trong máu này ẩn chứa huyết mạch của tiên nhân, sự tinh thuần của nó thì dù ở Tiên Cương đại lục cũng cực kỳ hiếm gặp!
Có giọt máu này, Vương Lâm muốn xem ký ức này thì đơn giản giống như xem sách! Mi tâm hắn tràn ra kim quang, giọt máu màu vàng biến ảo ra. Vương Lâm cầm lấy tinh thể ký ức đặt lên mi tâm, nhắm mắt lại.
Trong tích tắc khi nhắm mắt lại, cả người Vương Lâm dường như tiến vào một thế giới kỳ huyễn. Hắn thấy được rồi!
Hắn thấy được một vùng đại lục xa lạ. Đại lục này cực kỳ rộng lớn, dù là chủ nhân của ký ức này cả đời cũng chưa từng đi tới tận cùng của đại luch. Trên thực tế hắn đi xa nhất cũng chỉ tương đương với mấy giới nội mà thôi. Nhưng trên đại lục này thì đó cũng chưa được một phần vạn.
Trên mảnh đại lục này, chói mắt nhất chính là chín mặt trời treo cao, chín mặt trời đó cao cao phía đỉnh đầu, toả ra ánh sáng vô tận, bao phủ mặt đất vô tận này.