Tay phải Vương Lâm hạ xuống, dùng tu vi mênh mông ngưng tụ thần thức giống như hồng thuỷ trực tiếp tràn vào thiên linh của lão già gầy gò này, hoá thành một tiếng gầm vô thanh, cuốn thần thức và toàn bộ huyết nhục xương cốt trong cơ thể lão già.
Thân thể lão già lập tức có tiếng bùng bùng truyền ra, thần sắc vặn vẹo, giống như phải thừa nhận một nỗi thống khổ không thể tưởng tượng. Trong sự thống khổ này, thất khiếu lão ta chảy máu, thân thể trong Định Thần Thuật run rẩy kịch liệt.
Gần như chỉ trong chốc lát, Định Thần Thuật trên thân thể lão già hơi tiêu tán, khiến cho sự thống khổ của lão ta hoá thành một tiếng kêu thảm thiết.
Hắn muốn giãy thoát khỏi nắm tay của Vương Lâm nhưng mặc cho hắn giãy dụa, tay phải Vương Lâm vẫn vững như núi, giữ chặt thiên linh của lão ta, khiến cho hắn căn bản không có chút cơ hội đào tẩu.
Tiếng kêu thảm thiết kia vẫn vang lên. Toàn thân lão già đổ mồ hôi như mưa, hai mắt lộ vẻ tuyệt vọng, bộ mặt trắng bệch.
- Ngươi phạm tội giết tiên, ngươi sẽ không được chết tử tế! Ta là sĩ tiên dưới trướng tiên tôn đại nhân. Ta có huyết mạch tiên nhân. Ngươi hôm nay giết ta, ngày sau chắc chắn sẽ gặp kiếp nạn!
- Nói nhảm không ít!
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, tay phải hung hăng chụp một cái. Thần thức lại một lần nữa mênh mông tràn vào cơ thể lão già, ngưng tụ trong thức hải của hắn, muốn thu lấy toàn bộ trí nhớ của hắn.
Ngay lúc thần thức của Vương Lâm tiến vào trong trí nhớ của lão già khô gầy này, ở sâu trong giới này, nơi trung tâm của mặt đất tràn ngập các pho tượng, có bốn pho tượng tam tộc cổ khổng lồ đang đứng thẳng.
Bốn phía vô cùng yên tĩnh, dường như từ thời xa xưa đã vậy. Giờ phút này một giọng nói khàn khàn từ bên trong một pho tượng vọng ra.
- Chu Tước, tu vi kẻ hậu duệ này của ngươi cũng không yếu, chỉ là không biết lượng sức mình, không ngờ lại muốn tìm kiếm trí nhớ của sĩ tiên! Sĩ tiên cho dù không có huyết mạch tiên nhân đậm bằng chúng ta nhưng làm sao có thể chỉ dựa vào một hậu duệ như con kiến hôi này mà tìm kiếm chứ?
Giọng nói kia vang lên mang theo vẻ trào phúng.
- Hắn độ thiên kiếp thứ ba tới, cũng từ trong mặt trời thứ chín, rút ra vận mệnh của mình. Loại chuyện này đúng là khó tin. Nhưng hắn làm được rồi, Bạch Hổ ngươi nếu trào phúng như thế, đổi lại là ngươi, ngươi thân là tu sĩ hạ giới, có làm được điều này không….
Một tiếng hừ lạnh vang lên. Từ bên trong một pho tượng khác, một giọng nói tang thương truyền ra.
- Nếu đổi lại là ta nhất định không làm được! Nhưng phong ấn trong trí nhớ của tiên nhân chúng ta chỉ có những môn nhân hạch tâm của Thất Đạo tông chúng ta mới có. Chỉ một con kiến hôi nho nhỏ có phúc khí này mà có thể đánh chết sĩ tiên vốn trọng thương đã khôi phục cũng khiến ta bất ngờ, nhưng ta kết luận rằng nếu hắn thử phá vỡ phong ấn của tiên tôn thì hắn đúng là đi tìm đường chết!