Tiếng ầm ầm vang vọng không gian. Thân ảnh Vương Lâm hoá thành một tia chớp lao thẳng xuống hố sâu. Trong nháy mắt thân ảnh hắn đã tới gần. Lúc này trong hố sâu truyền ra một tiếng gầm thét phẫn nộ tới cực điểm.
Đồng thời với âm thanh này xuất hiện, một đạo kim quang vạn trượng bùng lên. Màu sắc kim mang này tuy mờ nhạt, có vẻ không tinh thuần nhưng lúc này từ trong hố sâu bộc phát ra, truyền tới một luồng lực xung kích kinh thiên.
Dường như dưới hố sâu đó có một cơn lốc đang tung hoành, thổi tung toàn bộ đất đá bên trong đó. Lúc Vương Lâm tới gần cũng là lúc ánh sáng màu vàng nhạt bộc phát, cuồng phong gào thét cuốn mái tóc dài và y phục của Vương Lâm, giống như muốn thổi bay tất cả thân thể và thần thức của hắn.
- Ngươi có dũng khí ra tay với ta, dám mạo phạm tiên uy, ngươi phải chết!
Tiếng rít gào phẫn nộ vang lên trong hỗn loạn. Trong ánh sáng màu vàng, một thân ảnh gày gò từ bên trong hố sâu lao ra. Thân ảnh đó mơ hồ, chỉ có thể thấy một đám ánh sáng màu vàng chói mắt.
Vương Lâm hừ lạnh một tiếng. Tu vi hắn đánh tan không môn, đạp tan thiên kiếp, lúc này đã là cảnh giới Không Linh trung kỳ, cho dù là gặp phải tiên nhân thì những kẻ đầu đường xó chợ tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn.
Trong tích tắc khi thân ảnh gầy gò kia lao ra, thân thể Vương Lâm bước từng bước về phía trước, tay phải giơ lên, rất tuỳ ý hướng về phía trước chụp một cái. Một đòn này khiến cho thiên địa biến sắc. Hình như có vô số quy tắc trong nháy mắt này bị một trảo của Vương Lâm vặn xoắn, khiến cho tất cả quy tắc trong thiên địa liền mất đi quỹ tích vận chuyển, phải tuân theo thần ý của Vương Lâm.
Thân ảnh gầy gò kia muốn giãy dụa nhưng mặc hắn có phản kháng như thế nào cũng không có chút tác dụng, cuối cùng hoảng sợ thét lên chói tai. Thân ảnh đó bị Vương Lâm khoá chặt trong hư không.
Hắn hung hăng vuốt một cái khiến toàn thân kẻ này ầm vang, giống như sắp sửa sụp đổ nhưng cuối cùng cũng chỉ phun ra sương mù máu chứ không tan nát.