Trong mặt trời thứ mười không ngừng tìm kiếm, dù Vương Lâm đã tìm được rất nhiều người, chỉ là cuối cùng vẫn không thể tìm được khí tức vận mệnh của Tư Đồ Nam, Thanh Thuỷ. Hắn cũng không thể tìm được nữ nhân đối với hắn vô cùng trọng yếu.
Cho tới khi thần thức của hắn từ mặt trời thứ mười trở lại thân thể, hai mắt hắn mở ra, trong mắt chợt loé lên vẻ mê mang, khiến cho lúc này Vương Lâm phảng phất như giật mình ngây ngẩn trong thiên địa.
- Tư Đồ Nam, Thanh Thuỷ vì sao không ở nơi này….chẳng lẽ bọn họ không phải được sinh ra trong động phủ này….
Vẻ mê mang trong mắt Vương Lâm càng đậm.
Hắn nhớ tới Thất Thải Giới bên trong Triệu Hà, khi thấy Thanh Thuỷ cũng gặp được đạo nhân bảy màu, thấy được ánh mắt đạo nhân nhìn Thanh Thuỷ. Ánh mắt kỳ dị đó cho tới ngày nay Vương Lâm vẫn còn nhớ như in.
- Ánh mắt đó mơ hồ có thể giải thích vì sao vận mệnh Thanh Thuỷ lại không có trong mặt trời thứ chín này….chỉ là….ta đối với Tư Đồ hiểu rất rõ….thiên tư của hắn kinh người, tu vi mỗi một lần gặp lại đều bạo tăng….chẳng lẽ hết thảy đó là bởi vì vận mệnh của hắn không có ở trong mặt trời thứ chín này!
Vương Lâm trầm mặc nhìn về mặt đất phía dưới. Hắn mơ hồ như thấy đã nắm bắt được một ý niệm nào đó nhưng ý niệm này lại bị tầng tầng tạp niệm như sương mù trong đầu che phủ, khiến hắn không sao có thể suy nghĩ rõ ràng được.
- Còn có Thiên Vận Tử kia. Người này ngay từ đầu ta đã không nắm được trong lòng hắn suy nghĩ gì. Trong thiên địa này có lẽ chỉ có mình hắn mới biết….mặc dù ngày nay tu vi ta đã đạt tới Không Linh trung kỳ nhưng đối với Thiên Vận Tử vẫn có chút kiêng kỵ như trước….bí mật của người này rất nhiều, ẩn dấu rất sâu, khiến cho người ta sợ hãi!
Vương Lâm nhìn về phía mặt trời thứ chín toả sáng chói chang phía trước, ánh mắt dần dần lộ ra hàn mang.
- Khí tức vận mệnh của Uyển Nhi, Tư Đồ và Thanh Thuỷ bất đồng. Nơi này có dấu vết của nàng, hẳn là nàng vốn ở đây, nhưng lúc ta tìm lại không thấy. Rốt cục là ai đã đem khí tức vận mệnh của Uyển Nhi đi !
Hàn quang trong mắt Vương Lâm càng ngày càng đậm, tới cuối cùng dường như chiếu hẳn ra ngoài. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời đen tối, hàn quang trong mắt hoá thành một vùng sát khí.
- Uyển Nhi chỉ là một nữ tử bình thường. Vận mệnh của nàng vốn không đáng để người ta chú ý. Thế nhưng hôm nay nó lại bị lấy đi, không biết là ai nhưng Vương Lâm ta ở viễn cổ tiên vực này phát lời thề, nhất định sẽ thu hồi được. Nếu có người dám đem vận mệnh nàng thay đổi đi thì dù là lên trời xuống đất, dù là ở Tiên Cương đại lục thì Vương Lâm ta cũng sẽ làm giống như đối với huyết cừu của Đằng gia năm xưa, huyết tẩy tiên cương!