-Đúng là một cuộc đời thú vị, đúng là một thiên đạo thú vị, đúng là một tạo hóa hay ho! Nhưng dù là như vậy thì đã làm sao? Vương Lâm ta hôm nay có thể bước vào viễn cổ tiên vực, có thể đánh tan không môn, có thể biết được thiên kiếp vì sao được sinh ra. Như vậy cuối cùng sẽ có một ngày Vương Lâm ta cũng có thể bước ra khỏi động phủ này, bước vào tiên cương đại lục, đi xem thử đại tôn trên Tiên Cương đại lục này mạnh tới mức nào! Bọn họ có cái tư cách gì mà dám lập giới nuôi chúng sinh, có tư cách gì mà trở thành người đứng đầu của chúng sinh. Khó trách Chu Tước đời đầu tiên lại nói, hắn chỉ có thể đưa mấy người rời khỏi nơi này, đi tới quê hương hắn. Đó là bởi vì trừ hắn ra, những người còn lại căn bản không phải là người của Tiên Cương đại lục, chẳng qua chỉ là tu sĩ được sinh ra trong động phủ mà thôi! Khó trách hắn nói ở quê hương hắn có người có thể cứu sống được Lý Mộ Uyển, mà hắn thì không thể, khó trách.khó trách. tán Linh Thượng Nhân có thể mang theo người thoát khói bảy trăm dặm thiên địa, Vương Lâm ngày sau cũng có thể làm được. Ta muốn nhìn xem người của Tiên Cương đại lục này mạnh mẽ tới đâu! Ta muốn xem thử khi ta ra khỏi động phủ này, khi ta tiến vào Tiên Cương đại lục có thể gây ra gió tanh mưa máu, có thể khiến cho các đại tôn của Tiên Cương đại lục khuất phục một phàm nhân sinh ra từ trong một thế giới trong động phủ như ta hay không.
Vương Lâm cười điên cuồng. Đối với tất cả mọi chuyện ngày hôm nay hắn cũng không bất ngờ gì. Mọi thứ hắn đều đã dự đoán được. Chỉ là hắn không nghĩ tới, không muốn, hoặc cũng là lừa gạt bản thân không muốn suy tư mà thôi.
Nhưng hôm nay hắn đã thấy tận mắt hết thảy chân tướng. Hắn là Vương Lâm, hắn là người nghịch tu, hắn còn muốn cứu sống Lý Mộ Uyển, hắn vẫn muốn một mình đối mặt với tất cả.
chân tướng, cho dù là chân tướng thì đã làm sao! chỉ cần có một trái tim bất khuất, chỉ cần có chấp niệm trong người thì hắn sẽ vẫn bước tiếp.
Trong tiếng cười vang, Vương Lâm mang theo sự minh ngộ đối với chân tướng bước tới mặt trời thứ hai. Bên trong mặt trời thứ hai này ẩn chứa hóa kiếp. Hắn sau khi tới gần liền xuất ra một quyền.
Tiếng ầm vang kinh thiên lại nổi lên. Mặt trời thứ hai trực tiếp tan vỡ, lộ ra hỏa diễm nam tử bảy màu ngưng tụ thành thiên kiếp bên trong.
Thân thể Vương Lâm không dừng lại, bước tới gần mặt trời thứ ba. Trong tiếng ầm vang, mặt trời thứ ba nổ tung. Bên trong nó ẩn chứa một luồng uy áp. Đó chính là thiên uy, có thể trấn áp chúng sinh.
Liên tục đánh tan ba mặt trời, thân thể Vương Lâm nhoáng lên, trong tiếng cười điên cuồng giơ tay phải lên vỗ vào hư không một cái, tu vi trong cơ thể chợt tràn ra, hóa thành một bàn tay khổng lồ, ầm ầm đánh tới mặt trời thứ tư.