Viễn cổ tiên vực!
Đây là nơi tồn tại ngoài giới nội và giới ngoại, viễn cổ tiên vực!
Nơi này cổ xưa hơn so với tứ đại tiên rất nhiều, hầu như là lúc giới nội giới ngoại còn sơ khai thì nó đã tồn tại. Nơi này trong vô số ngàn năm qua đều được gọi bằng một cái tên - Viễn cổ tiên vực!
Phong Tôn từ nơi này đi ra, tiên phi cũng từ đây xuất hiện. Hết thảy chuyện tình thời viễn cổ đều từ nơi này mà bắt đầu!
Đại địa mênh mông, Ánh mắt bởi vì không còn tấm màn ngăn cách nên có thể nhìn rõ mọi vật, hình như trong bầu trời hôn ám kia có vô số những cơn lốc quét qua. Năm tháng trôi qua, thời gian vô tận, những cơn lốc này dường như đã tồn tại từ lúc ban đầu, ở trên bầu trời này không ngừng xoay chuyển.
Trên bầu trời hôn ám bất ngờ lại có chín mặt trời, ẩn trong sương mù, chỉ lộ ra hình dáng, khiến cho bước chân Vương Lâm sững lại. Đó là chín mặt trời bên trong sương mù, ẩn trong gió -Nơi này có chín mặt trời.
Đồng tử trong hai mắt Vương Lâm co rút lại. Hắn trước kia đã từng nhìn thấy Tiên Cương đại lục, thấy trên bầu trời có chín vầng mặt trời treo cao.
giờ phút này khi hắn ở nơi đây lại thấy chín vầng mặt trời một lần nữa trong lòng lập tức xuất hiện một phán đoán!
-Ở nơi này theo ta thấy chỉ là một bộ phận của Tiên Cương đại lục.mặc dù không phải như vậy thì nhất định cũng sẽ có quan hệ rất sâu đậm với Tiên Cương đại lục.
Vương Lâm trầm mặc, yên lặng nhìn hết thảy mọi vật trong thiên địa. Tu vi hắn càng cao thì hắn lại biết được càng nhiều chuyện. Nhưng thứ này vốn ẩn dấu và bị che đậy tầng tầng lớp lớp những bức màn bí ẩn trong năm tháng, dần dần bị hắn không ngừng xé mở, cuối cùng sẽ đụng tới bí ẩn có liên quan tới tất cả mọi chuyện của giới nội giới ngoại hiện nay.
Bí ẩn này có lẽ rất tàn khốc, có lẽ là kết thúc, nhưng cũng có khi chỉ là bắt đầu.
Hơn hai ngàn năm tu đạo, vô số lần trải qua sinh tử khiến cho Vương Lâm ngày hôm nay đã có thể bước vào viễn cổ tiên vực, tiến vào thánh địa chí cao vô thượng trong trái tim tu sĩ.
Mặt đất vô cùng yên tĩnh, sừng sững đứng vô số pho tượng. Những pho tượng này giống như người sống bị hóa thạch, vẫn duy trì các động tác khi còn sống, hoặc là đứng thẳng, hoặc quỳ xuống, hoặc ngửa mặt lên trời rống giận, hoặc thần sắc dữ tợn. Những pho tượng này giống như thiên quân vạn mã, ở trên mặt đất này yên lặng trải qua vô số năm tháng.
Trầm mặc rất lâu, Vương Lâm đứng trên không trung, ngẩng đầu nhìn ánh sáng chói mắt. Hai mắt hắn nhìn về phía chín mặt trời ở trên cao. thân thể bước từng bước đi tới. Thân ảnh Vương Lâm như cầu vồng, tạo nên tiếng gió rít kinh thiên động địa.