Cho nên hắn mới lần lượt thi triển thần thông, cuối cùng là tới Định Thần thuật này, dùng Định Thần thuật này khóa Thần thức của cả hai, khóa suy nghĩ, cũng là phong kín toàn bộ suy nghĩ của mình, không để kẻ này cảm ứng được.
Thừa dịp trong nháy mắt này, trong đầu hắn cấp tốc tính toán, cuối cùng tính ra một kết quả.
Vương Lâm không dám xác định là nếu thời gian suy nghĩ quá dài, đối phương có thể thấy được hay không. Cho nên chỉ trong tích tắc hắn lại làm cho đầu óc trống rỗng, không còn chút ý niệm nào tồn tại.
Hai người cùng rơi xuống, ngay trong chớp mắt khi sắp chạm mặt đất thì Định Thần thuật trên cơ thể hai người đồng thời tiêu tán. Trong nháy mắt này, hai người đồng thời thực hiện một động tác, hai mắt lóe lên hàn quang, trực tiếp điên cuồng triển khai công kích đối phương.
Tiếng ầm ầm vang lên. Hai người chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã thi triển hơn mười loại thần thông hoàn toàn giống nhau, trong đó có tiên thuật của Bạch Phàm, có tiên thuật của Thanh Thủy, có đạo thuật Vương Lâm tự nghĩ ra.
Đủ loại thần thông này ầm ầm tràn ra, chấn động thiên địa, vang vọng bát phương, khiến cho bầu trời trở nên hôn ám, tiếng vang dội không ngừng truyền tới.
Trong đó thậm chí có cả hỏa bổn nguyên, lôi bổn nguyên đều được hai người toàn lực thi triển ra. Nhưng kết quả cuối cùng là đều lưỡng bại câu thương, hai người phun ra một ngụm máu tươi, thần sắc lại càng thêm âm trầm, vẻ mặt vô cùng uể oải.
Trong tiếng nổ ầm ầm, thân thể Vương Lâm nhanh chóng lui lại phía sau. Hắn thở hổn hển. Thời gian chiến đấu ngắn ngủi này khiến hắn cảm thấy cực kỳ gian nan. Thậm chí hắn mơ hồ cảm nhận được cảm giác khó khăn khi người khác gặp phải bản thân.
Thân thể hắn là cổ Thần, thanh niên tóc bạc kia cũng thế. Hắn là tu sĩ bước thứ ba Không Linh trung kỳ, thanh niên tóc bạc cũng vậy.
Thậm chí Vương Lâm xuất pháp bảo ra nhưng hắn lại càng khiếp sợ chính là thanh niên tóc bạc không ngờ cũng xuất ra pháp bảo y hệt. Do đó Vương Lâm lập tức không xuất ra bất cứ pháp bảo nào nữa. Hắn mơ hồ hiểu ra đối phương có tất cả đều là từ bản thân mình.
-Vô dụng. Ta chính là ngươi, ngươi không giết nổi ta!
Thanh niên tóc bạc lui lại phía sau, lau máu tươi trên khóe miệng, ha hả cười dữ tợn. Vương Lâm không nói gì, chỉ là hàn quang và sát khí trong mắt ngày càng đậm, không lùi lại phía sau nữa mà lại lao về phía trước, tốc độ như cầu vồng, ầm ầm tiến tới.
Ánh mắt thanh niên tóc bạc kia lộ vẻ châm chọc, cũng từng bước tiến về phía trước, lao thẳng tới Vương Lâm.
Ầm một tiếng, hai người lại một lần nữa tới gần, cùng thi triển thần thông liên tục, chưởng chưởng va chạm, đổi lấy thương thế tương đương, sau đó lại bị đánh văng ra nhưng vừa mới tách ra Vương Lâm liền gầm nhẹ một tiếng, lại một lần nữa lao tới.