-Ta chính là ngươi.
Khóe miệng thanh niên tóc bạc nhếch lên. nở một nụ cười khó hiểu, cũng nhìn về phía Vương Lâm.
-Ra vẻ huyền hư!
Vương Lâm hừ lạnh một tiếng, bước tới mấy bước, thân ảnh như lưu tinh trong nháy mắt gào thét lao tới, không để ý tới thanh niên tóc bạc kia mà hướng về phía đại lục khôn cùng kia lao đi.
chỉ là ngay lúc thân thể Vương Lâm bước đi còn chưa được trăm trượng thì hai mắt hắn liền lóe lên, cước bộ dừng lại, nhìn về phía trước. Vương Lâm giơ tay phải lên vỗ vào hư không phía trước người.
Một chưởng này lập tức khiến cho thiên địa trước người Vương Lâm xuất hiện sóng gợn. Gợn sóng nhộn nhạo, hóa thành một tấm màn ngăn như nước.
Tấm màn ngăn này có tiên khí nồng đậm, làm tiêu tán một chưởng của Vương Lâm đồng thời còn có lực phản chấn vô hình từ bốn phương tám hướng tràn vào người hắn.
-ngươi không vào được.
Thanh niên tóc bạc quỷ dị kia ở bên trong màn chắn, ở trên pho tượng cổ Yêu nhìn Vương Lâm, lắc đầu mở miệng nói.
-ngươi muốn biết thiên kiếp là vật gì, ngươi muốn biết bổn nguyên của thiên kiếp, vậy thì phải đánh bại ta, ngươi sẽ biết được hết thảy. Không cần kinh ngạc vì sao ta lại biết được suy nghĩ của ngươi. Bởi vì ta chính là ngươi.
Thanh niên tóc bạc đứng dậy đi về phía trước, mái tóc bạc tung bay, quần áo phất phơ, tỏa ra một khí chất vô cùng phiêu dật.
- Từ cổ chí kim, ngươi không phải là kẻ nghịch tu bước thứ ba đầu tiên nhưng lại có thể là người thoát khói Bổn Ngã kiếp này.ta rất chờ mong ngươi có thể thành công hay không.
Thanh niên tóc bạc kia mỉm cười, nhẹ giọng nói.
Vừa nói chuyện, thanh niên tóc bạc vừa cất bước từng bước đi tới tấm màn ngăn, bước ra khỏi đó, đứng cách Vương Lâm mười trượng, vươn tay hướng về phía Vương Lâm điểm một chỉ.
-Có gan hay không!
Hai mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, không nhiều lời, thân thể nhoáng lên tiến về phía trước, lao thẳng tới thanh niên tóc bạc, tay phải giơ lên, năm ngón tay tạo thành chưởng, trong nháy mắt đã tới gần thanh niên tóc bạc.
-Bổn Ngã kiếp có chút thú vị.
Thần sắc thanh niên tóc bạc như thường, cũng đồng thời tiến về phía Vương Lâm, bàn tay phải đánh ra, động tác giống hệt Vương Lâm. Cảnh tượng này quỷ dị đến cực điểm, nếu có người ngoài nhìn thấy thì chắc chắn sẽ vô cùng kinh hãi.
Hai người cho dù là y phục, thần sắc, bộ dáng đều giống nhau như đúc, thi triển cùng một loại thần thông, ở trong thiên địa mênh mông này giống như hai đạo lưu tinh gào thét áp sát nhau.
Trong phút chốc, hai người đã tới gần. Hai mắt Vương Lâm lóe lên sát khí, hữu chưởng trực tiếp va chạm với bàn tay của thanh niên tóc bạc kia.
Ầm một tiếng nổ vang lên khắp không gian, tạo thành vô số tiếng vang truyền khắp tám hướng, hợp thành một giống như tiếng gầm thét kinh thiên, khiến người ta cảm thấy đinh tai nhức óc, âm thanh không ngừng ầm ầm chấn động, lớn dần bên tai.