Kiếp do Chân Giả Đạo hóa thành vờn quanh bên trong đám sương mù trăm vạn dặm kia. Những thân ảnh được hình thành mang theo những tiếng gào thét giãy giụa lao thẳng lên cái khe bên trên Vương Lâm.
Một tiếng nổ ầm ầm vang lên khắp Côn Hư tinh vực. Cái khe dài vạn trượng kia dưới kiếp của Vương Lâm run rẩy kịch liệt. Vương Lâm tóc bạc tung bay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào cái khe, thần sắc bình thản, vung tay áo đi về phía cái khe.
Bước chân của hắn không nhanh, nhưng mỗi một bước hạ xuống đều có tiếng vang ngợp trời. Những thanh âm này nổi lên liền ngay lập tức khiến cho cái khe kia lại một lần nữa run rẩy kịch liệt.
So với sự run rẩy của cái khe kia, sự ung dung của Vương Lâm tạo nên một sự tương phản rất rõ rệt.
Vương Lâm không sợ thiên kiếp, hắn có tâm của bậc đại nho, có một khí thế cao ngạo, vạn vật trong thiên địa đều bình đẳng, cho dù là thiên kiếp cũng không ngoại lệ.
Vạn vật đều có bổn nguyên, hôm nay Vương mỗ muốn xem thiên kiếp này từ đâu mà có, tại sao lại xuất hiện trong thiên địa này.
Vương Lâm hai mắt lóe lên, trong lúc bước tới giữa những tiếng ầm ầm, khoảng cách tới cái khe càng ngày càng gần.
Ngay khi tới gần cái khe chưa đầy vạn trượng, từ bên trong cái khe này đột nhiên tản mát ra từng đạo hào quang sáng ngời. Hào quang này khuếch tán ra, bao phủ bốn phía, hoàn toàn chiếu rọi tinh không tràn ngập sương mù tối đen này.
Dưới ánh hào quang này, chỉ thấy từ bên trong cái khe có một vật chậm rầi bay ra. Vật này là một cái phất trần cực kỳ bình thường, nó chỉ dài có bảy thước, cán bằng gỗ màu tím, bên trên có ba nghìn sợi tơ bạc, tượng trưng cho ba nghìn đại đạo.
Vật này chậm rãi từ bên trong cái khe bay ra, hướng về phía Vương Lâm nhẹ nhàng vung tới.
Chỉ thấy ba nghìn sợi tơ kia không gió mà tung bay, dưới một cái vung này một sức mạnh vô hình hóa thành gạn sóng từ trên cái phất trần này khuếch tán ra.
Dưới gợn sóng này, Vương Lâm dừng chân lại, hai mắt lóe lên tinh quang, chân phải đã dừng lại không chút do dự hạ xuống, khiến cho thân thể hắn giống như là một đạo lưu tinh, lao thẳng tới cái phất trần vừa bay ra khỏi cái khe.
Gạn sóng khuếch tán, xông vào trong đám sương mù. Ngay khi tới gần Vương Lâm, chỉ thấy trong ba nghìn sợi tơ màu trắng kia có một sợi đột nhiên từ cán phất trần tách ra, giống như là một làn khói bay lên. Trong lúc uốn lượn sợi tơ này cuộn lại, bỗng nhiên bất ngờ hóa thành một pháp thuật.
Dẫn Lực Thuật!
Cùng lúc đó sợi tơ thứ hai cũng tách ra khỏi cán bay phấp phới, hóa thành pháp thuật thứ hai. Hỏa Cầu Thuật.
Sợi tơ thứ ba theo sát sau đó, hóa thành một sự chết chóc, trở thành sát lục kiếm khí vô tận do sát lục kiếm quyết hóa thành.
Sợi thứ tư, thứ năm, thứ sáu trong nháy mắt liền có mấy trăm sợi tơ bạc bay lên, hóa thành tất cả những thần thông mà Vương Lâm đã nhìn thấy khi còn ở bước thứ nhất như Tịch Diệt Chỉ, Hoàng Tuyền Chỉ, Hóa Ma Chỉ.