Mở bàn tay là nhân, nắm lại là quả. Nhân Quả Ấn vừa hiện ra, tế đàn bốn góc ở bên trong cái khe kia lập tức chấn động toàn thân. Hai góc kéo dài ra ngoài cái khe kia dưới chấn động này còn phát ra tiếng nổ ầm ầm.
Chỉ thấy hai góc kia trực tiếp xuất hiện rất nhiều vết nứt, đột nhiên vỡ tan, hóa thành vô số mảnh nổ tung, dấy lên một gợn sóng hướng về bốn phía khuếch tán ra, bị ngọn lửa thiêu đốt, hóa thành một đám khói đen.
Nếu chỉ có hai góc tan vỡ cũng chưa phải là kinh người, mà tế đàn này dưới một ấn cách không đánh tới của Vương Lâm chẳng những hai góc vỡ tan mà ngay cả bốn thanh kiếm cắm xung quanh thân ảnh mơ hồ ở trung tâm của tế đàn dưới một trảo này cũng lập tức run rây. phát ra những tiếng vù vù như là tiếng kêu rên.
Bốn đạo khí tức mở ảo như những làn khói từ trên bốn thanh kiếm này dường như bị một chưởng của Vương Lâm rút ra, mắt thường không thể nhìn thấy được, nhưng thần thức có thể cảm nhận thấy. Bốn đạo khí tức kia ngay khi rời khỏi bốn thanh kiếm này liền lao thẳng tới tay phải của Vương Lâm, ngay khi bay vào lòng bàn tay Vương Lâm bị hắn nắm chặt ở bên trong.
Sau khi bốn đạo khí tức này tiêu tan, bốn thanh kiếm năm đó đã khiến cho Vương Lâm có chút kiêng kị lập tức mất hết cả ánh sáng, giống như thể là sắt bình thường, không còn một chút linh khí nào.
Nhưng hết thảy chuyện này vẫn chưa chấm dứt. Nhân Quả Ấn lúc mở ra lúc nắm lại. Nhân quả ở trong tay, hết thảy bổn nguyên của mọi vật đều khó thoát khỏi lòng bàn tay. Thần thông này cực kỳ bá đạo, hạng người tầm thường thậm chí ngay cả tư cách né tránh cũng không có, ngay cả bậc toàn năng bước thứ ba như nam tử áo xanh kia cũng dưới Nhân Quả Ấn của Vương Lâm mà hoảng sợ thất thần.
Tế đàn bốn góc kia trong lúc chấn động kịch liệt giống như có một đạo khí tức từ bên trong bị rút ra, run rẩy càng mạnh, từng vết nứt giống như là mạng nhện trong nháy mắt tràn ngập cả tế đàn.
Hết thảy chuyện này nói thì dài, nhưng thực tế chỉ xảy ra trong nháy mắt. Vương Lâm nắm chặt tay phải, hai mắt lóe lên hàn quang.
Hủy diệt!
Hai chữ vừa ra khỏi miệng, bên trong tế đàn phát ra một tiếng ầm vang kinh thiên. Trong tiếng ầm ầm vang vọng này, một nửa tế đàn còn chưa kịp lộ ra kia đột nhiên tan vỡ.
Vô số mảnh vỡ cuộn lên dường như hóa thành một cơn lốc xoay tròn. Nhưng cơn lốc này gần như vừa mới nổi lên, liền lập tức bị biển lửa xung quanh nuốt sạch sẽ.
Một tiếng gầm nhẹ từ bên trong tế đàn sụp đổ bỗng nhiên vang lên. Chỉ thấy thân ảnh mơ hồ đang khoanh chân ngồi kia ngẩng mạnh đầu, thân thể hắn tiến về phía trước, đi ra khỏi tế đàn bị nổ tung, ở trong biển lửa đột nhiên lóe lên, lao thẳng tới Vương Lâm.
Thân ảnh này thủy chung vẫn mơ hồ, mặc dù từ trong biển lửa lao ra, nhưng thủy chung cũng không nhìn thấy rõ bộ dạng. Chỉ nhìn thấy trong một màn hư ảo, thân ảnh này giơ tay phải lên, thì thào nói nhỏ giống như là thi triển thần thông, khiến cho tay phải người này lập tức tràn ngập một đám hào quang màu vàng, ngay khi tới gần Vương Lâm, vỗ tới một chưởng.
Sinh!