Nhưng hôm nay hắn lại gặp phải Vương Lâm đã minh ngộ được chân giả bổn nguyên!
Vương Lâm hoàn toàn không mở mắt, ngay khi đám khí vô hình, cốt lõi phân thân của Hư Thần Thiên Tôn kia lùi lại phía sau, ngay khi nam tử áo xanh kia vừa quay trở lại, nhìn thấy Hư Thần Thiên Tôn bị xé nát đang hoảng sợ quay đầu, Vương Lâm nhắm hai mắt, giơ tay phải điểm lên mi tâm.
Dưới một chỉ này, kim quang vạn trượng lóe lên, chỉ thấy một giọt máu màu vàng bất ngờ từ trên mi tâm Vương Lâm chảy ra, bị hắn nắm ở trong tay.
Ngay khi nắm lấy giọt máu này, trong cơ thể Vương Lâm lập tức có một cây cung hiện ra. Cây cung này vừa xuất hiện, một luồng sát khí ngợp trời lập tức tràn ngập tinh không, bị Vương Lâm cầm ở trong tay.
Cây cung của Lý Quảng này nếu không có giọt máu màu vàng kia thì Vương Lâm không thể lại sử dụng. Cây cung này, trên thực tế năm đó sau khi huyết mạch tiên nhân của hắn bị bức ra, đã dung hợp với giọt máu này, cả mũi tên kia cũng ở trong giọt máu này.
Nhưng giọt máu này dù sao cũng thuộc về Vương Lâm, chỉ cần có máu ở trong tay, hắn có thể dựa vào cảm ứng mà gọi cây cung của Lý Quảng xuất hiện, sử dụng nó, bắn ra một tiễn kinh thiên động địa!
Có cây cung này trong tay, với tu vi của Vương Lâm, hắn không sợ thiên địa, không sợ bất kỳ một tu sĩ nào!
Cây cung này mới là tuyệt chỉêu mạnh nhất của hắn lúc này!
Nhắm hai mắt, tay trái Vương Lâm cầm cung, tay phải kéo dây cung, hướng về phía Hư Thần Thiên Tôn đang bỏ chạy kéo mạnh dây cung.
Vù một tiếng, tinh không dao động như muốn sụp đổ, cũng có thể nói là bắt đầu sụp đổ. Lấy vị trí của Vương Lâm làm trung tâm, tinh không ầm vang, từng tầng tan rã.
Hư Thần Thiên Tôn kia phát ra một tiếng kêu thảm thiết không ai nghe thấy, một nguy cơ chết chóc tràn ngập. Hắn điên cuồng bỏ chạy, còn dung nhập vào trong thiên địa, trong nháy mắt đã biến mất ở bên ngoài Chu Tước Tinh.
Còn có nam tử áo xanh kia cũng hoảng sợ vội vàng bỏ chạy, xé ra một cái khe, một bước tiến vào.
Còn có mấy vạn tu sĩ ở trong Côn Hư Tinh Vực đã tứ tán mặc sức bỏ chạy. Bọn họ đã tan rã từ trước, cũng không biết được cảnh tượng bên ngoài Chu Tước Tinh, nhưng trong khoảnh khắc này cũng cảm nhận được rõ ràng một sự chết chóc đến từ trong linh hồn.
- Một tiễn này, ta muốn giành lại Côn Hư!
Vương Lâm nhắm hai mắt, thanh âm bình tĩnh. Ở trên dây cung đã được hắn kéo ra, một mũi tên đầu hình tròn bất ngờ từ trong hư ảo xuất hiện, trong nháy mắt thực chất hóa, trở thành một mũi tên thực sự!
Mũi tên này vừa xuất hiện, tay phải Vương Lâm buông mạnh ra. Ngay khi hắn buông tay ra, tiếng vù vù vang lên kinh thiên động địa, tinh không chấn động, xuất hiện sự sụp đổ kịch liệt. Chỉ thấy dây cung kia mạnh mẽ đàn hồi lại, đưa vào trong mũi tên kia một luồng đại lực không thể nào hình dung nổi, khiến cho mũi tên này gào thét bắn ra!
Dưới mũi tên này, tinh không lại một lần nữa sụp đổ, hình thành những hố đen và vòng xoáy nối tiếp nhau vô biên vô hạn. Sự cuốn động này khiến cho mũi tên kia dẫn động một uy lực của thiên địa không cách nào hình dung được.