- Bổn nguyên cũng là nhân quả, bàn tay mở ra là nhân, nắm lại là quả… Niệm tình ngươi tu đạo cũng không dễ dàng, hôm nay ta không giết ngươi, chỉ lấy đi bổn nguyên của ngươi, phong ấn ngàn năm, hãy rời khỏi chiến trường đi!
Hai mắt Vương Lâm ẩn chứa cả thiên địa, một khí thế vô biên từ trong thân thể đột nhiên bộc phát ra, trực tiếp rơi vào trong mắt của nam tử áo xanh kia.
Nam tử này toàn thân chấn động, trong đầu vang lên tiếng ầm ầm, lại một lần nữa phun ra máu tươi. Dưới một cái vung tay của Vương Lâm, thân thể hắn liên tục lui về phía sau, cho đến khi lùi lại mấy ngàn trượng mới dừng lại, thần sắc phờ phạc, trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ vô cùng.
- Ngươi… Đây… đây là thần thông gì!
- Cút!
Vương Lâm nhắm hai mắt lại, khi mở mắt ra một lần nữa từ trong miệng hắn truyền ra một tiếng rất bình tĩnh. Hắn không hề thét lên, mà cực kỳ bình thản, nhưng truyền vào trong tai nam tử áo xanh kia cũng giống như là thiên địa sụp đổ. Nam tử kia tâm thần chấn động, dường như có một sức mạnh nhập vào trong cơ thể, muốn xé nát nguyên thần của hắn.
Trong lúc hoảng sợ, trong miệng nam tử áo xanh này tràn ra máu tươi, thân thể hắn vội vàng lui về phía sau, giống như là hồn bay phách tán, điên cuồng bỏ chạy.
Bổn nguyên của hắn vẫn chưa mất đi toàn bộ, nhưng dưới Nhân Quả Ấn của Vương Lâm cũng đã bị rút ra hơn phân nửa. Điều này khiến cho hắn hoảng sợ đến cực điểm, loại thần thông này mặc dù hắn chưa bao giờ nghe nói tới, nhưng cũng mơ hồ biết được sức mạnh của nó cũng phải tương đương với Tĩnh Trung Lao Nguyệt của Chưởng Tôn.
Tâm thần hắn run rẩy, trong lúc lui về phía sau trong lòng tràn ngập sự không cam lòng. Hắn tự nhủ nếu tu vi còn giữ được như lúc mạnh nhất, thì cho dù đối phương có thi triển Nhân Quả Ấn, muốn lấy bổn nguyên của mình cũng tuyệt đối sẽ không đơn giản như ngày hôm nay.
- Lão phu có tu vi Không Huyền, lão phu không phục!
Trong lòng hắn gào thét, nhưng thần sắc không lộ ra một chút nào, cũng không quay đầu lại, mà vội vàng bỏ chạy về phía sau.
Hết thảy chuyện này nói thì dài, nhưng thực tế cũng chỉ diễn ra trong phút chốc. Một ấn bức lui nam tử áo xanh, Vương Lâm xoay mạnh người, bước về phía Hư Thần Thiên Tôn dưới Định Thân Thuật tốc độ đã chậm lại, đang mang theo sát khí lao tới kia.
- Chuyện năm đó, hôm nay kết thúc được rồi.
Hai mắt Vương Lâm lộ ra hàn quang, nhưng thần sắc lại rất bình tĩnh, nhìn về phía Hư Thần Thiên Tôn, đồng thời thân thể tiến về phía trước.
- Vạn Hà Hư Thần Đạo!
Hư Thần Thiên Tôn gầm nhẹ, hai tay bấm quyết, vung lên phía trước người. Chỉ thấy ở phía sau hắn lập tức có một cái khe khổng lồ trực tiếp hiện ra. Từ bên trong cái khe này hiện ra vô số hồn phách hương hỏa, bọn chúng dữ tợn lao ra, bất ngờ ở trong tinh không này làm nổi lên những tia sáng vạn trượng. Bên trong những tia sáng kia chỉ thấy có hàng vạn pho tượng khổng lồ đột nhiên tràn ngập bốn phía.
- Trấn áp người này cho ta, trấn áp hắn vào thiên địa luân hồi, khiến cho hắn rơi xuống vực sâu của tinh không, hồn phách cả đời không thể thoát ra được nửa tấc.