Không hề cân nhắc, lúc này hắn không có thời gian suy tính cẩn thận, thứ hắn muốn chính là sự bộc phát của Không Môn này, muốn sau khi trở thành bước thứ ba toàn năng tu vi sẽ tăng vọt!
Lúc này nếu như hắn động lòng, hấp thụ sức mạnh của Không Môn kia, thì sẽ lập tức trở thành tu sĩ bước thứ ba Không Niết Trung Kỳ. Nhưng như vậy thì tu vi của hắn sẽ không được như mong muốn, cũng chỉ có sức mạnh của hai đạo bổn nguyên mà thôi!
Dần dần, theo một chỉ của Lô Vân Tử, dường như có một tiếng gào thét phẫn nộ từ trong vòng xoáy giữa tinh không do Không Môn sụp đổ hóa thành truyền ra. Chỉ thấy vòng xoáy này nhanh chóng chuyển động, bất ngờ Không Môn thứ ba hiện ra!
Nhưng ngay khi Không Môn thứ ba này xuất hiện, ở phía sau nó Không Môn thứ tư cũng đồng thời hiện ra!
Nếu chỉ như thế thì cũng thôi, nhưng ở phía sau Không Môn thứ tư kia, không ngờ lại xuất hiện một Không Môn thứ năm!
Ba Không Môn khổng lồ đồng thời hiện ra giữa thiên điện. Từ xa nhìn lại, cảnh tượng này khiến cho lòng người chấn động, khiến cho mấy vạn tu sĩ bốn phía dường như mất đi ý thức, chỉ còn lại sự hoảng hốt và khiếp sợ.
- Ba Không Môn!
- Hắn… rốt cuộc hắn muốn làm gì, không ngừng phá vỡ Không Môn mà ngay cả bước thứ ba toàn năng cũng rất khó để đối mặt, hắn… - Ngay cả Thái Cổ Ngũ Tôn của giới ngoại ta cũng chưa bao giờ nghe nói có ai làm được điều này… Phong Tôn… Phong Tôn… Vương Lâm thần sắc bình tĩnh, nhìn ba Không Môn liên tục xuất hiện kia, thân thể tiến về phía trước, hóa thành một đạo lưu tinh, trong sự chú ý của mấy vạn người lao thẳng tới ba Không Môn kia.
- Nhân.
Trong lúc lao về phía trước, Vương Lâm duỗi tay phải ra, năm ngón tay tạo thành chưởng, ngay khi đến trước Không Môn thứ ba kia liền giơ tay phải hướng về phía Không Môn khổng lồ trực tiếp ấn tới.
- Quả….
Ngay khi ấn tới, tiếng của Vương Lâm vang vọng, cuối cùng phát ra thanh âm sau cùng.
- Ấn… Nhân Quả Ấn, là do Vương Lâm mộng đạo hơn bảy mươi năm, lấy nhân quả mà cảm ngộ ra, là thức thần thông thứ năm của hắn.
Ngay khi chữ Ấn phát ra, tay phải Vương Lâm đã hoàn toàn đặt lên Không Môn thứ ba. Ngay khi một chưởng này hạ xuống, hai mắt Vương Lâm lộ ra hàn quang, năm ngón tay thành trảo, hướng vào bên trong hung hăng bấu chặt vào. Ầm một tiếng, năm ngón tay của hắn bất ngờ xuyên vào trong Không Môn kia, ở bên trong Không Môn này năm ngón tay của hắn thu lại, nắm chặt tay lại.
Tay hắn nắm lại, dường như nắm lấy thiên địa nhân quả, trong một tiếng rống to, tay phải Vương Lâm hướng ra phía ngoài hung hăng thu lại, trực tiếp từ trong cánh cửa giơ lên.
Tay hắn hướng ra phía ngoài vung mạnh một cái, dưới một cái vung tay này, mơ hồ có một hư ảnh Không Môn hư ảo dường như bị tay phải của Vương Lâm lôi ra.
Ngay khi tay phải hắn giơ lên, Không Môn thứ ba này lập tức có tiếng ầm ầm vang vọng. Chỉ thấy trong những tiếng rắc rắc, có những vết nứt từ chỗ bàn tay Vương Lâm ấn xuống lúc trước hướng về bốn phía khuếch tán ra, trong nháy mắt tràn ngập cả Không Môn này. Phịch một tiếng, cánh cửa này vỡ thành vô số mảnh, trực tiếp tiêu tan.