Bên ngoài Chu Tước Tinh, ở bên cạnh Không Môn xuất hiện một vòng xoáy. Trong lúc vòng xoáy này chuyển động có một luồng khí tức kinh thiên mơ hồ lộ ra.
Ngay khi Hư Thần Thiên Tôn xoay người lại, nam tử áo xanh cũng chấn động tâm thần, cũng cảm nhận được, lập tức nhìn lại. Còn có Chu cẩn kia, thậm chí khi đang ở trong mấy vạn tu sĩ giới ngoại sau khi trận pháp trên Chu Tước Tinh sụp đổ, chuẩn bị xông vào bên trong, ngay khoảnh khắc này cũng cảm nhận được khí tức khiến cho bọn họ run rẩy sợ hãi kia.
Khí tức này bọn họ rất quen thuộc. Khí tức này nam tử áo xanh kia rất quen thuộc. Khí tức này Hư Thần Thiên Tôn rất quen thuộc!
Khí tức này Chu cẩn kia lại càng quen thuộc hơn, khiến cho hắn gần như hồn bay phách tán!
Khí tức từ trong vòng xoáy bên cạnh Không Môn khổng lồ bên trong tinh không kia truyền ra cũng khiến cho mấy ngàn tu sĩ bên cạnh bức tượng Phong Tôn trên Chu Tước Tinh cảm nhận được một sự quen thuộc đã chôn giấu trong ký ức của họ mấy chục năm nay!
-Ta đã nói là hắn chưa chết mà, hắn vẫn chưa chết. Hắn là huynh đệ của ta, hắn không thể chết được!
Tư Đồ Nam thân thể run lên, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng lẫn sợ hãi, điên cuồng cười rộ lên.
Nam Vân Tử hít sâu. Lúc trước hắn vẫn còn suy đoán ai lại có được cơ duyên không ngờ như thế này, lấy sáu đạo bổn nguyên dẫn động Không Môn, lúc này khi khí tức này truyền ra, hắn cũng cười lên ha hả.
-Tốt, tốt, tốt lắm! Uy lực của Phong Tôn, sao có thể chết được!
Thập Tam, Lỗ Phu Tử, còn có Thanh Long Thánh Hoàng thần sắc mệt mỏi kia lúc này toàn bộ đều thân thể chấn động, nhìn về phía vòng xoáy bên ngoài Không Môn kia, ánh mắt lộ ra vẻ kích động.
Nhất là Thập Tam lại càng kích động không thôi.
Long Bàn Tử kia trên mặt lộ ra một nụ cười, nhìn vòng xoáy bên ngoài Không Môn, như thể nhìn thấy thân ảnh phẫn nộ ở trước mặt mình năm đó.
-Phong Tôn! Phong Tôn!
-Phong Tôn vinh quang! Côn Hư vinh quang!
Mấy ngàn tu sĩ đứng cạnh pho tượng lúc này trong sự kích động phát ra những tiếng gào thét đã bị kìm nén từ lâu. Trong số họ mặc dù cũng có người không biết được khí tức này, nhưng sau khi nhìn thấy thần sắc của đám người Tư Đồ Nam, trong đầu cũng lập tức hiện ra một cái tên!
Một cái tên khiến cho bọn họ cả đời này không thể nào quên!
Phong Tôn, Vương Lâm!
Theo tiếng hô hào của mấy ngàn tu sĩ ở trước pho tượng Phong Tôn, thanh âm này càng ngày càng kịch liệt, cuối cùng hóa thành một thanh âm kinh thiên động địa, truyền ra khỏi Chu Tước Tinh, truyền vào bên trong tinh không, truyền vào trong tai mấy vạn tu sĩ giới ngoại ở bên ngoài.
Ngay khi cơn ác mộng đã bị bỏ quên trong ký ức mấy vạn tu sĩ giới ngoại này lại một lần nữa hiện lên, trong vòng xoáy bên ngoài Không Môn, trong tiếng hô hào kích động của mấy ngàn tu sĩ giới nội, một nam tử mặc áo trắng, tóc bạc, thần sắc mang theo vẻ lạnh lùng, thân ảnh hắn từng bước một, từ trong vòng xoáy đi ra.