Nhân quả ấn lấy việc Vương Lâm mở bàn tay làm nhân trong thiên địa, lấy nắm bàn tay làm quả diệt thế. Quá trình hắn nắm bàn tay chính là duyên, lấy lực lượng của duyên để hóa thành Nhân Quả ấn.
Ấn này Vương Lâm dù chỉ mới vừa ngộ ra nhưng uy lực của nó đã cực kỳ kinh người.
Trong thiên địa này chưa có ai hiểu rõ nhân quả như hắn. Tư tưởng huyền diệu này là nhờ bảy mươi năm mộng đạo, hơn hai ngàn năm suy tư và đủ loại cơ duyên mới khiến Vương Lâm trong tích tắc khi thức tỉnh, nhân quả đại thành hiểu được thức thần thông thứ tư kinh thiên động địa này.
Ấn này đánh ra đủ để đẩy người ta vào trong nhân quả luân hồi. Nó bất đồng với mộng đạo dùng phương pháp mưa dầm thấm lâu chậm rãi thay đổi mà lấy một phương thức cực kỳ bá đạo để định nhân quả!
Loại thần thông này là một loại đạo thuật!
Vương Lâm nhìn cánh tay phải của bản thân, bàn tay mở ra, bên ngoài thân thể hắn liền truyền ra một luồng khí mênh mộng như một đại nho. Luồng khí tức này có thể khiến quỷ khiếp thần kinh, có thể khiến cho tu sĩ Không Niết phải hoảng sợ thối lui.
Bởi vì Vương Lâm có được luồng khí tức này, hắn mới cảm ngộ được đạo lý trong thiên địa. Hắn chính là thiên địa!
Tay phải giơ lên vung về phía trước, hai mắt Vương Lâm lộ ra ánh sáng kỳ dị, vận dụng lực lượng nhân quả bổn nguyên lại ngưng tụ trước người, hóa thành Nhân Quả ấn.
Ấn này chẳng những là thức thần thông thứ tư Vương Lâm tự nghĩ ra mà cũng là dấu hiệu nhân quả bổn nguyên của Vương Lâm đã đại thành.
Nhân Quả ấn này và lôi đình bổn nguyên, hỏa bổn nguyên liên tục thay đổi, vờn quanh bốn phía. Từ xa nhìn lại, chúng đã hình thành một vòng tròn. Khí tức bước thứ ba lúc này liền tăng mạnh lên gấp mấy lần.
Ba đạo bổn nguyên đại thành, giờ phút này dù là tu sĩ Không Niết đại viên mãn có ở đây cũng không thể chống nổi một kích toàn lực của Vương Lâm!
Trong tích tắc ba đạo bổn nguyên biến ảo ra, trong tinh không mênh mông lập tức vang lên những tiếng vọng trầm trầm, giống như từ rất xa truyền lại.
Côn Hư tinh vực, bên ngoài Chu Tước Tinh, lúc này tràn ngập mấy vạn tu sĩ, hình thành một vòng phong tỏa chu đáo, vây quanh Chu Tước Tinh.
Mấy vạn tu sĩ này toàn bộ đều tới từ giới ngoại. Trên mi tâm của đám người này đều có ấn ký, thần sắc tràn ngập vẻ tàn nhẫn và sát khí, còn có vẻ hưng phấn tràn ra.
Bị bọn họ vây quanh chính là lực lượng cuối cùng còn lưu lại của giới nội, tại Côn Hư tinh vực do Nam Vân Tử cầm đầu, đang ở bên ngoài Chu Tước Tinh này quyết một trận tử chiến.
Nam Vân Tử vốn không muốn ở lại chỗ này. Chẳng qua vài thập niên trước chiến đấu liên tục đã khiến hắn mệt mỏi không chịu nổi. cũng vì giết chóc điên cuồng tới đỏ cả mắt khiến bọn họ không muốn rút lui, không muốn rời khỏi Côn Hư tới La Thiên.