-Tại sao lại đem nàng.tới đây.
Thanh niên tóc bạc lại uống một ngụm rượu nữa, nhắm hai mắt lại.
-Nàng ở chỗ này, ngươi nếu có thể chặt đứt thì cứ chặt đi!
Vương Lâm cầm lấy bầu rượu, uống một ngụm, chậm rãi mở miệng.
Thanh niên tóc bạc trầm mặc cho tới khi uống hết bầu rượu.
-Ngươi đang trách ta sao.
-Ngươi chính là ta, ta chính là ngươi. Ta trách ngươi cũng chính là tự trách mình.
Vương Lâm bình thản cười.
-Ta lúc này còn đang ngủ say, lấy thuật lừa gạt tạo ra giấc mộng này, bản thân cũng không thể điều khiển được mà phải dựa vào tạp niệm trong ba đạo quả tự thôi diễn.
Thanh niên tóc bạc nhẹ giọng nói.
Vương Lâm không nói gì.
Hai người thực ra cũng là một người, ở trên họa thuyền này, trong khi thiên địa đang dừng lại, cùng uống rượu.
Năm tháng không trôi qua, tơ liễu lơ lửng bất động nhưng hai người đã uống rất nhiều rượu.
-Cuộc đời này, thế nào.
Thanh niên tóc bạc một lúc lâu sau nhẹ giọng nói.
-Ngươi cần gì phải hỏi ta. Cảm nhận của ta cũng là cảm nhận của ngươi.
Vương Lâm buông bầu rượu.
-Ngươi chuẩn bị cho tốt đi Thanh niên tóc bạc thở dài nhìn Lý Mộ Uyển, đôi mắt trở nên mơ hồ.
-Ngươi đi đi.
Vương Lâm quay đầu nhìn Lý Mộ Uyển, ánh mắt lộ vẻ không nỡ. Chẳng qua dù không nỡ nhưng hắn cũng hiểu rõ, chính mình phải đi khỏi giấc mộng này rồi, phải tỉnh dậy thôi.
Còn có rất nhiều chuyện đang đợi hắn đi làm, còn có rất nhiều người cũng đang đợi hắn.
-Chờ ta, Uyển nhi, ta sẽ đánh thức nàng.
Trong mắt thanh niên tóc bạc cũng lộ vẻ không nỡ. Hắn yên lặng đứng lên đi tới trước người Lý Mộ Uyển, cúi đầu hôn nhẹ lên mi tâm nàng, đôi mắt ẩn dấu bi thương nồng đậm, đồng thời xoay người rời đi, tay phải giơ lên hướng về phía bầu trời chụp một cái. Lập tức một bầu rượu hiện ra, xuất hiện trong tay hắn.
Nhẹ nhàng buông xuống. Thanh niên tóc bạc thở dài bước về phía trước từng bước một, thân ảnh hóa thành một cánh chim trắng, bay thẳng lên bầu trời, dần dần biến mất.
Hắn cho dù rời đi nhưng hết thảy thiên địa vẫn đang dừng lại, không chút thay đổi. chỉ có bầu rượu vẫn ở nơi đó, giống như đợi người tới cầm lấy, uống xong mới kết thúc.
Vương Lâm trầm mặc, thời gian vẫn đang dừng lại, không còn trôi qua nữa. Nhưng thật lâu sau, Vương Lâm đi tới bên cạnh Lý Mộ Uyển, hai tay đặt lên trên cổ cầm, nhắm hai mắt lại, chậm rãi gảy đàn.
Không có tiếng đàn vang lên nhưng lại có tiếng đàn tràn ngập trong Vương Lâm, dâng tràn sự bi ai và quyến luyến, một khúc mộng cầm cuối cùng mang theo nỗi tương tư thương nhớ.