Đây đã là năm thứ ba mươi lăm Vương Lâm rời khỏi Triệu quốc, cũng là đang vào tiết trời mùa thu.
Trời thu của Hỏa Phần quốc, gió thu thổi qua biển rộng, khi rơi vào Triệu quốc đã là mùa đông. Đưa mắt nhìn lại, cả Triệu quốc bị một tấm màn tuyết trắng bao phủ. giống như mặc một chiếc áo bông màu trắng, rộng mênh mông.
Trên mặt đất có một chiếc xe ngựa đang tạo thành những vệt dài trên tuyết, trong tiếng lạch cạch đi xa dần.
Theo quan đạo này có thể thấy một nhà trọ. Nhà trọ đó bị tuyết trắng đè nặng, trông vô cùng hiu quạnh, bên trong không một bóng người.
Nhà trọ này từ mười năm trước đã sụp hơn một nửa, đè mấy người khách ở đây bị thương. Chủ quán bị kiện, cuối cùng chết trong lao ngục. Còn về tiểu nhị nơi này cũng đành buồn bã rời đi, ngày nay không biết đã đi về đâu. dừng chân nơi nào, còn sống hay đã chết rồi.
Cứ như vậy, nhà trọ nơi đã từng khiến cho vị đại nho Triệu quốc say mềm này từ từ biến thành một đống đổ nát, ở cạnh quan đạo chịu gió táp mưa sa, càng ngày càng hoang tàn.
Xe ngựa đi qua bên nhà trọ liền dừng lại một chút, tấm màn được nhấc lên. Những luồng hơi nóng từ bên trong xe lan ra trong thiên địa lạnh giá này lan ra không xa lắm liền biến mất.
Một ông lão mặc bạch y, ánh mắt từ trong xe nhìn về phía nhà trọ như sắp bị tuyết trắng đè sụp, lộ vẻ nhớ lại, rất lâu sau đó mới than nhẹ một tiếng, buông rèm xuống.
-Uyển nhi, nơi này ngày đó có một nhà trọ. Ta chính là ở nơi này tỉnh lại.
Giọng nói già nua từ trong xe ngựa truyền ra. Chiếc xe đi xa dần.
Càng đi xa, tiếng nói trong xe dần dần yếu ớt hơn, cuối cùng trong màn tuyết phất phới che phủ cả thiên địa cũng mơ hồ biến mất. Chỉ còn lại gió lạnh gào thét dường như không bao giờ biết mệt.
Thời gian của ông lão rất ngắn ngủi, có thể nói là đếm được từng ngày, yên lặng nhìn bầu trời xanh thẳm, nhìn bông tuyết rơi rơi. Nhưng thời gian của ông lão cũng là vô hạn. Thứ vô hạn đó chính là ký ức, có thể ở trong ký ức mà quên đi thời gian.
Tốc độ của chiếc xe không nhanh, vừa xóc nảy vừa chậm rãi đi về phía sơn thôn dưới Hằng Nhạc Sơn. Vào hoàng hôn ngày thứ hai, tuyết vẫn rơi, càng lúc càng lớn, không có chút dấu hiện dừng lại.
Tuyết phủ trắng núi, cũng phủ trắng cả mặt đắt. Chỉ có chiếc xe ngựa này yên lặng đi qua. Khoảng cách tới sơn thôn càng ngày càng gần.
Hoàng hôn trôi qua, màn đêm buông xuống, trong gió tuyết đã nhìn thấy sơn thôn ở phía xa. Sơn thôn trong trận tuyết đồ từ xa nhìn lại vô cùng yên tĩnh, nhất là trong đêm lại càng khiến cho những con chó bình thường rất tinh ranh của thôn đang ở trong nhà, dù nghe thấy tiếng lạch cạch của bánh xe nhưng cũng không thèm ngẩng đầu sủa vài tiếng.