Giọng nói của Lý Mộ Uyển ẩn chứa sự ôn nhu, chứa nhu tình sâu tựa biển, truyền vào trong tai Vương Lâm. khiến trong tâm lý Vương Lâm tràn ngập cảm giác yên bình và êm ái. Khuôn mặt già nua của hắn lúc này dường như đã trẻ lại không ít. Hắn nhìn Lý Mộ Uyển, quên đi thời gian đang trôi qua.
Lời nói của Lý Mộ Uyển cả đời trong mộng kia Vương Lâm đều khắc cốt ghi tâm. Hắn không thể quên, hoặc cũng có thể là hòa với cuộc sống trong mộng kia, trước mắt liền hiện ra sơn cốc mà hắn và nàng đã sống trong nhiều năm.
Sơn cốc u tĩnh đó, ngày tháng trôi qua, chỉ có thân ảnh hai người bọn họ mãi mãi ở đó. Cùng bầu bạn với họ là tiếng đàn vang vọng, khiến người ta say mê. không muốn tỉnh lại
Vương Lâm còn chưa muốn tỉnh.
Ở trong sơn cốc đó, hắn nhìn Lý Mộ Uyển từ hồng nhan tới đầu bạc, rồi sau đó thành khô cốt. Cảnh tượng tàn khốc đó giống như xé nát trái tim hắn khiến hắn vừa đau đớn vừa bi thương.
Hắn nhớ rõ hắn đã ôm thi thể nàng, hướng về phía bầu trời gầm lên vô cùng thê lương.
-Cho dù là trời muốn nàng chết ta cũng sẽ cướp nàng trở về.
Tiếng nói đó giờ phút nào cũng vang vọng trong đầu Vương Lâm. Nó từ trong mộng tới nhưng lại dung nhập toàn bộ khí lực của Vương Lâm.
-Giấc mộng này cho nàng ở cùng ta, cho tới khi đất trời không còn.
Lý Mộ Uyển ôm chặt lấy Vương Lâm giống như sợ rằng Vương Lâm sẽ rời đi. Nước mắt nàng chảy dài thì thào nói, cứ mỗi câu nói nước mắt lại chảy ra.
Nàng cũng không rõ mình đã nói bao nhiêu lần.
Cánh tay khô héo của Vương Lâm giơ lên, khẽ vuốt mái tóc mượt mà của Lý Mộ Uyển, thần sắc nhu hòa gật đầu.
Nữ tử này cho tới sau khi tử vong, trong ngàn năm cô độc sau đó, Vương Lâm lại càng nhớ Nhưng, hình bóng nàng lại càng khắc sâu trong lòng hắn, trở thành tất cả của Vương Lâm.
Cho dù là Liễu Mi hay Lý Thiến Mai hoặc những hồng nhan mà hắn gặp sau đó đều không thể thay thế được hình bóng của nàng, không thể đi vào trái tim Vương Lâm.
Vương Lâm tự biết bản thân. Trái tim hắn trong ngày đó, vào lúc ôm Lý Mộ Uyển bi thống ngửa mặt lên trời gầm thét đã chết rồi.
bầu trời thiếu đi một màu sắc, cả đời ta đi tìm thứ màu sắc đó.
-Ngươi không chặt bỏ nổi đâu.ngươi có thể chặt nổi sao.
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhìn thiên không nơi đó, ở tần cùng có một cánh chim trắng đang tung cánh, nhẹ nhàng tự hỏi.
Năm thứ ba mươi mốt sau khi rời khỏi Triệu quốc. Vương Lâm và Lý Mộ Uyển ngồi trên tảng đá. Bốn phía xung quanh chân núi có vô số tu sĩ ngồi khoanh chân. Vương Lâm ôm Lý Mộ Uyển, mỉm cười cùng nàng cảm ngộ thiên địa.
Dần dần lời nói của Vương Lâm ngày càng ít, từ một năm mở miệng một lần, cho tới mấy năm mới nói một câu.
-Duyên có tính không. Đó là nhân quả. Ngươi có thể hiểu được thì có thể thành đạo.