Nhìn cánh chim càng ngày càng bay xa trên bầu trời, Vương Lâm thu hồi ánh mắt, nhìn về ngọn núi lửa đã tắt ở phía xa. Hồi lâu, rất lâu sau hắn xoay người, bước chân già nua chậm rãi mà đi.
Ngày đó đã là chín năm sáu tháng hắn rời khỏi Triệu quốc. Đó cũng đã là năm mươi bảy năm kể từ khi hắn ở trong nhà trọ cạnh quan đạo uống hai chén liền say mà mộng.
Năm nay Vương Lâm còn chưa tới tám mươi.
Ngoài Hỏa Phần quốc ra, trên đại lục này còn có một vài quốc gia. Chẳng qua Vương Lâm không đi nữa, Hỏa Phần quốc là nơi cuối cùng hắn chu du.
Ở nơi này, bên ngoài tông phái của Lý Mộ Uyển, ở trong một ngọn núi có một căn phòng hoang tàn. Đây vốn là do người giữ núi xây nên không biết từ bao giờ, hiện tại đã không còn người ở.
Vương Lâm liền ở tại nơi này.
Ở nơi này hắn có thể nhìn thấy xa xa là sơn môn của Lý Mộ Uyển, có thể cảm nhận được sự tồn tại của nàng.
Cái gì là nhân quả, ta không cần phải suy nghĩ, không cần phải cân nhắc nữa. Chỉ cần nhìn mặt trời mọc rồi lặn, ngắm tuyết trắng tung bay, bốn mùa thay đổi, cần gì phải quản đâu là thật giả, chẳng biết tới mê mang trong sinh tử, ta chỉ muốn vượt qua quãng đời còn lại một cách yên bình.
Mỗi một lần mặt trời lên, rồi mặt trời lặn, dù là lúc bình minh hay buổi hoàng hôn, ở trên sườn núi đều có một thân ảnh già nua ngồi trên một tảng đá xanh lam, yên lặng nhìn về phía ngọn núi xa xa.
Nhân quả tuần hoàn trên thế giới này, ngươi nói nó là nhân thì chính là nhân, ngươi nói nó là quả thì chính là quả. cần gì phải cố chấp, cần gì phải suy nghĩ tìm tòi.
Thần sắc Vương Lâm an tường, trong một năm này thân ảnh hắn dường như trở nên vĩnh hằng, ngồi ở nơi đó nhìn về ngọn núi phía trước.
Hắn không ăn uống gì, cũng không có thức ăn. Hắn đã quên cả đói, quên hết thảy.
Vương Lâm nhìn thiên địa, khuôn mặt lộ một nụ cười mà thế nhân không thể hiểu được. Trong một năm này hắn đã thấy ở sơn môn xa xa có rất nhiều tu sĩ bay ra. Trong số đó có Lý Mộ Uyển.
- Thế gian này, tinh không này, tất cả đều là do nhân duyên của con người ngưng tụ mà thành. Đây chính là duyên.
Vương Lâm mỉm cười, ngày ngày tháng tháng năm năm đều là như mộng.
Thời gian trôi qua, chớp mắt đã qua bảy năm. Trong bảy năm này Vương Lâm minh ngộ rất nhiều. Hắn ngồi trên tảng đá đó cảm ngộ thiên địa.
Trong bảy năm này, tông phái của Lý Mộ Uyển hiển nhiên cũng phát hiện ra Vương Lâm. Từ từ, có rất nhiều người từ trong đó ra quan sát Vương Lâm. Trạng thái của hắn lúc này và những tiếng lẩm bẩm của hắn khiến tất cả bọn họ đều động dung.
Dần dần ở trên ngọn núi này, gần tảng đá đó đã không còn có mình Vương Lâm mà bốn phía xung quanh là một đám lão già, một đám tu sĩ.
Hễ là những tu sĩ đã tới nơi này thì không ai còn rời đi nữa.