Vương Lâm nhìn nữ tử lạnh như băng kia, ánh mắt hướng về phía đứa bé được quấn trong chăn, trầm mặc nửa ngày liền gật đầu.
Thần sắc nữ tử kia dù lạnh lùng như trước nhưng hai mắt lại như đang ẩn dấu hàn phong gào thét. Nàng nhìn Vương Lâm nhưng hình như cũng đang nhìn thiên địa phía sau hắn.
_Tên tuổi của tiên sinh vang danh khắp Chu Tước Tinh ta, dù là lão thân ở Tuyết Vực xa xôi cũng đã được nghe tới. Tiên sinh là đại nho đương đại, từng giải mê hoặc cho rất nhiều tu sĩ, hiểu được thiên địa, chỉ điểm cho kẻ lạc đường. Hôm nay lão thân tới đây là vì đứa bé này.
Nữ tử cúi đầu nhìn đứa bé đang ngủ trong lòng mình, ánh mắt lạnh như băng lại lộ ra một tia nhu hòa.
_Mọi người đều nói tiên sinh có thể nhìn thấu thiên địa, hiểu được nhân quả luân hồi, đạm mạc sinh tử, hiểu được chân giả hư huyễn. Mong tiên sinh hãy vì đứa bé này mà chỉ cho nó một con đường sáng.
Vẻ lạnh lùng trong giọng nói của nữ tử đã tan bớt, nhìn đứa bé trong lòng, chậm rãi nói.
_Đứa nhỏ này lúc sinh ra cha mẹ đều mất. lão thân ngẫu nhiên nhìn thấy trong tuyết, lúc đó toàn thân nó đã cứng đờ, sắp sửa mất mạng. Lão thân thương xót, nhìn kỹ mới phát hiện ra đứa bé này thiên tư rất cao, cả cuộc đời này của lão thân chưa từng gặp. Trong cơ thể nó có khí tức ngũ hành, nếu có thể tồn tại thì nhất định sẽ trở thành một trong những đỉnh cao của Chu Tước Tinh chúng ta! Chẳng qua khi nhìn mệnh số của nó, lão thân am hiểu bói toán đã tính được là nó sẽ gặp một kiếp nạn. Kiếp nạn này từ khi nó ra đời đã hiển lộ ra. Lão thân nếu đã biết thì lại muốn trở thành người độ kiếp giúp nó. Nó càng trưởng thành thì đại kiếp sinh tử trong cõi u minh kia càng rõ ràng. Tu vi của lão thân có hạn. Chỉ có thể lấy thần thông hạn chế nó lớn lên _Vẫn luôn bảo trì trạng thái trẻ con này. Nghe nói tiên sinh có đại tài nên lão thân tìm tới muốn nhờ tiên sinh trợ giúp.
Giọng nói của nữ tử lạnh như băng, nhẹ nhàng cất lời.
Đúng lúc này thì bên trong màn mưa có một tia chớp xẹt qua. Ngay sau đó, tiếng sét ầm ầm kinh thiên vang lên. vọng khắp thiên địa. Trong tiếng động kinh hồn này, đứa bé đang ngủ liền tỉnh lại, mở bừng đôi mắt trong veo, cất tiếng khóc.
Cho tới khi sấm sét trôi qua. tiếng khóc của đứa bé vẫn còn vang lên.
Để ta ôm nó một chút.
Vương Lâm nhìn đứa bé, nhẹ giọng nói.
Nữ tử kia trầm mặc một chút, tiến tới đưa đứa trẻ trong lòng cho Vương Lâm. Vương Lâm nhẹ nhàng ôm lấy nó vào ngực, cúi đầu nhìn vào mắt đứa bé.
Đây là một đứa bé gái. Dù nó đang khóc nhưng vẻ mặt rất đáng yêu. Trông vô cùng thanh tú, mi tâm còn có một điểm đỏ, giống như là linh hồn của đứa bé này vậy.