Vương Lâm không biết lời nói này của hắn có tác dụng gì hay. Thậm chí ngay cả bản thân hắn cũng đang bị vây trong mê mang. Một lúc lâu sau, Vương Lâm cầm viên đan dược trên mặt đất. trầm mặc nửa ngày, cất vào trong ngực, than nhẹ một tiếng, xoay người rời đi.
Hắn đi một mình trong thiên địa của Chu Tước Tinh, không dừng lại lâu ở một vùng đất nào mà đi qua vô số đại sơn, vượt bao trường hà, mang theo minh ngộ với thiên địa, mang theo tư tưởng của mình đi tới một quốc gia nọ.
Trong những năm nay, Vương Lâm đã nuốt viên đan dược kia. Đan dược này cho hắn vô tận tinh lực, khiến cho Vương Lâm có nhiều khí lực hơn, đi hoàn thành tâm nguyện của hắn, chu du các nước.
Trên đường đi, hắn dựa núi mà ngủ, gặp sông thì nghỉ, nhìn thấy vô số khuôn mặt xa lạ. Trong đó thiện lương có, hung ác có, mờ mịt có, cũng có cả gian ngoan.
Hắn từng gặp phải cường đạo, gặp phải mã phi. Chỉ là mỗi lần hắn gặp, hắn chỉ đứng ờ nơi đó, chúng đều cảm nhận được luồng khí tức mênh mông trên cơ thể hắn.
Vương Lâm hắn ngay cả tiên nhân cũng không sợ hãi rút lui, đừng nói là tới những người khác.
Đi tới phía trước, vẻ mặt Vương Lâm càng ngày càng già nua nhưng đôi mắt hắn càng lúc càng sáng ngời. Nơi đó ẩn chứa trí tuệ vô tận và minh ngộ của hắn, trong khi tư tưởng như thoát thai hoán cốt, lại một lần nữa được thăng hoa.
Hắn đã đi qua rất nhiều thành trì, nhìn thấy rất nhiều người. Dù là kinh đô hắn cũng đã đi qua không ít. Trong đám người ở kinh đô này, trước mặt đám quý nhân quan đạt, khí chất của Vương Lâm, lời nói của Vương Lâm khiến cho đám người này phải bái lậy.
Cho dù là hoàng đế chí cao của phàm nhân thì hắn cũng gặp rất nhiều. Trong mắt hắn, tất cả những người này đều giống nhau Không có chút khác biệt nào cả.
Cũng không phải không có người muốn hại mạng hắn. Nhưng mỗi khi có người nổi lên ý niệm này trong đầu thì liền bị một cảm giác không nói lên lời khi đối mặt với Vương Lâm làm cho kính sợ rút lui.
Ở Ngô quốc, trong hoàng cung, cả ngàn vạn cấm quân, chi cần Ngô hoàng ra lệnh một tiếng thì sẽ như bão cát cuốn tới. Hắn muốn lưu Vương Lâm lại trở thành đại nho của Ngô quốc.
Nhưng cuối cùng Vương Lâm mỉm cười lắc đầu. Hắn xoay người rời đi, bầu trời cuồn cuộn sấm sét, phong vân biến sắc. Trên vạn cấm quân không ngờ không có dũng khí ngăn cản, để hắn tùy ý rời đi, đồng loạt vái một cái.
Trong Tôn quốc, Tôn hoàng cũng vô số thần tử tiễn Vương Lâm ngàn dặm.
Thiên Cẩu quốc, ác dân vô số, nhưng cuối cùng khi Vương Lâm rời đi đã được giáo hóa mấy vạn người.
Cứ đi tới mãi, bốn chữ đại nho Vương Lâm ở trên Chu Tước Tinh đã gây nên một hồi sóng gió, càng ngày càng kịch liệt, khiến vô số người nhớ rõ.