(1): Cha già ra đi trong lòng.
Chiếc xe ngựa không ai phát hiện ra, mang theo hai người chủ tớ già nua, mang theo vài bầu rượu chậm rãi rời khỏi Tô thành, trên quan đạo dần dần đi về quê hương Vương Lâm.
Cho tới hoàng hôn thì hai nữ tử trên chiếc họa thuyền trên sông bước xuống. Khi rời khỏi họa thuyền, dung mạo họ từ từ biến đổi, trở nên rất tầm thường.
-Sư tỷ, ngươi lớn lên từ nhỏ ở nơi này, Tô thành ngoài họa thuyền còn có chỗ nào hay ho nữa không? Lần này bế quan lâu như vậy, vất vả lắm mới được xuống núi, phải chơi đùa thật thỏa thích mới được.
-Muội ấy à, ta về nhà thăm cha mẹ, muội không nên đi theo ta làm gì. Tô thành không có chỗ nào chơi vui cả. Ngày mai ta muốn tới bái phỏng đại nho Tô Đạo. Lão nhân gia người năm đó là thế giao với nhà ta. Muội đến đó đừng có ăn nói lung tung. Hắn tuy chỉ là phàm nhân nhưng dù là sư tôn cũng phải khách khí với hắn.
Hai người đang nói chuyện thì một văn sĩ thư sinh đi ngang qua, nghe thế liền cười một tiếng, lại thấy hai nàng tướng mạo bình thường liền dừng lại cười nói:
-Nhị vị cô nương sợ là đã rời khỏi Triệu quốc rất lâu rồi. Đại nho Tô Đạo hơn mười năm trước đã qua đời rồi. Hiện tại đại nho của Triệu quốc chúng ta tên là Vương Lâm, là môn sinh của đại nho Tô Đạo.
Hai nữ tử ngẩn ra. Văn sĩ lắc đầu, mỉm cười rời đi.
-Vương Lâm. Vương Lâm. Hả, sư tỳ, ta nhớ ra rồi. Người ban ngày trên họa thuyền kia nhìn chúng ta là một ông lão. Bộ dáng hắn dù già nhưng hắn đúng là tiều thư sinh Vương Lâm kia đó!
Bước chân Chu Nhị sững lại. Nàng quay phắt đầu nhìn về phía bờ sông mơ hồ trong hoàng hôn đang xuống dần phía xa xa, trước mặt dường như hiện lên hình ảnh người thiếu niên đỏ mặt năm đó.
-Sư tỷ, sư tỷ, ngươi sao vậy?
Từ Phi nhìn Chu Nhị giống như đã hiểu ra chút gì, nhẹ giọng nói.
Chu Nhị trầm mặc trong chốc lát, nhẹ nhàng lắc đầu, cùng Từ Phi đi về phía xa xa. chỉ là nàng còn chưa đi nổi mười bước thì liền cắn răng, giống như đã hạ quyết tâm.
-Chờ ta!
Nói xong một câu, thân thể Chu Nhị nhoáng lên, trực tiếp hóa thành một đạo cầu vồng bay vọt lên bầu trời. Hành động bất ngờ của nàng lập tức khiến cho bốn phía nổi lên tiếng kinh hô. Người đi đường mang theo vẻ bất ngờ và kính sợ ngơ ngác nhìn cảnh này, mãi một lúc lâu mới có phản ứng.
-Tiên tử!
-Đó là tiên tử!
Từ Phi nhìn thân ảnh Chu Nhị rời đi, đôi mi thanh tú khẽ nhăn lại, nhẹ nhàng thở dài.
Trên bầu trời Tô thành, Chu Nhị tỏa thần thức ra, vừa bay vừa tìm kiếm. Nhưng cuối cùng nàng không tìm được bóng dáng kia. Cho tới khi nàng tìm cả Tô thành nhưng vẫn cho kết quả như trước.