Một câu "Ngươi dám!", lời không lớn nhưng lại kinh thiên động địa!
Thanh niên cầm phi kiếm trong tay kia trong tiếng gầm nhẹ của Vương Lâm thần sắc đại biến. Hắn chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ sơ kỳ mà thôi. Lúc này theo hắn thấy, thân ảnh Vương Lâm vô cùng cao lớn. Một tiếng gầm nhẹ của hắn cũng khiến cho thiên địa biến sắc.
Một luồng khí tức mênh mông trong vô hình hóa thành uy áp, khiến cho sắc mặt thanh niên này tái nhợt, không ngờ phun một ngụm máu tươi, kiếm quang trong nháy mắt ảm đạm đi, giống như không dám tiến tới. Keng một tiếng, tay phải hắn run rẩy, phi kiếm rơi xuống đất, thân thể vội vàng vọt về phía sau.
-Không có khả năng, không có khả năng! Ngươi chỉ là một phàm nhân, ngươi chỉ là một con kiến hôi, ngươi không có khả năng khiến ta sợ hãi!
Thanh niên kia dường như đã nổi điên, tâm thần ầm ầm run rẩy, vừa lui về phía sau vừa lạc giọng kêu lên, khiến cho đám văn nhận đang quỳ lạy càng không thể tin nổi.
Từ cổ chí kim, chưa bao giờ xuất hiện cảnh tượng như thế này. Một phàm nhân lại có dũng khí quát mắng tiên tu. Một câu " Ngươi dám!" Giống như sét đánh ầm vang, vĩnh hằng không tiêu tan trong đầu những người ở nơi này.
Cùng lúc thanh niên kia lui lại phía sau, thanh niên còn lại ở tửu lâu cất bước đi tới. Tu vi của hắn vượt xa đối phương, đã là Trúc Cơ trung kỳ.
Hắn vừa cất bước liền đặt một tay lên lưng đồng môn, ngẩng đầu nhìn về phía hai người Vương Lâm và Đại Phúc đang đứng giữa vô số người đang quỳ lạy kia.
Chỉ liếc mắt một cái, hắn mơ hồ thấy bên trên bầu trời chỗ Vương Lâm, có một luồng khí tức khiến hắn run rẩy đang tràn ra. Khí tức này không ngờ lại khiến hắn chỉ liếc một cái mà tâm thần đã ầm ầm chấn động. Vô số tư tưởng hỗn tạp hiện lên trong lòng hắn, giống như muốn phá tan đầu óc hắn, khiến hắn phải phun một ngụm máu tươi.
-Vương mỗ hiểu trời đất, ngươi dù là tiên tu hay là một con kiến hôi thì đã sao? Đừng nói là hai ngươi, cho dù tất cả tiên nhân ở Chu Tước Tinh này thì cũng đã làm sao!
Vương Lâm ngẩng đầu, hai mắt lộ ánh sáng lỗi lạc, mái tóc dài tung bay, tay áo vung lên, uống một ngụm rượu lớn.
Người thanh niên kia hoảng sợ, da đầu tê dại. Loại chuyện này hoàn toàn vượt khỏi sự tưởng tượng của hắn. Hắn mơ hồ có cảm giác cực kỳ mãnh liệt, đối phương dù yếu ớt vô cùng như luồng chính khí mênh mông trên người hắn, khí thế không sợ thiên địa kia đủ để so với tất cả thần thông, có thể đả thương hai người một cách vô hình, cũng khiến cho tâm thần hắn run rẩy, dâng lên một sự kính sợ tới hồn phi phách tán.
-Tại sao lại có thể như vậy, hắn chỉ là một phàm nhân, chỉ là một phàm nhân! Trên người hắn không ngờ lại có loại khí tức này. Người này.người này. Không thể đắc tội!