Mười năm giảng học. đón thiên hạ chi sĩ!
Tin tức này từ Tô thành truyền ra bằng đủ mọi đường, cuối cùng tràn khắp Triệu quốc, khiến cho vô số người nghi vấn Vương Lâm trong tích tắc nghe tin đều trợn trừng mắt ngây ngốc.
Tô Đạo cũng đã từng giảng học, nhưng chỉ trong một năm.
Nhưng Vương Lâm này lại nói tới mười năm. Loại chuyện này đã không thể dùng từ can đảm để hình dung, cơ hồ là cực kỳ cuồng vọng! Vì giảng học giống như là khiêu chiến trong võ lâm, đón kẻ sĩ trong khắp thiên hạ, trong mười năm này tùy thời mà ứng chiến!
Việc này truyền ra sau một thời gian yên ả ngắn ngủi liền có vô số dư luận phản hồi. Rất nhiều người là học tử và kẻ đỗ đạt nghi ngờ Vương Lâm, còn có cả hoàng đế Triệu quốc âm thầm thôi động khiến cho hễ là người tự cho rằng mình có tư cách ờ Triệu quốc đều lên đường đi tới Tô thành.
Bên ngoài ngàn dặm của Tô thành, trong một nhà trọ bên đường, bên trong có rất đông người, không thiếu thư sinh học tử, lúc này đang ầm ầm nghị luận. Những người này đều đang nói về Vương Lâm ở Tô thành giảng học.
-Nghe nói môn sinh của Tô Đạo là Vương Lâm dám nói rằng sẽ giảng học mười năm! Mười năm đó! Việc này đúng là khiến thiên hạ khiếp sợ. Nhất là những người trước đó nghi ngờ thì đều đã lên đường cả rồi.
-Ha ha, loại chuyện bái phỏng so với những bậc đại nho Triệu quốc chúng ta thì còn chưa đủ tư cách.
-Ta thấy chưa chắc đâu. Hắn có thể nói ra những lời này thì sao có thể là nói lung tung được. Ta nghe nói mấy ngày trước có mười mấy tên học tử tới bái phỏng, cuối cùng cảm phục quay về.
Một tiếng hừ nhẹ từ một chiếc bàn ở gần cửa sổ của nhà trọ vang lên. Ở đó có bốn người đang ngồi, trong đó có ba người là thanh niên, một là một lão già. Lão già nọ đang uống trà, nghe lời nói bốn phía, dưới thần sắc bình tĩnh còn ẩn chứa sự khinh thường.
-chỉ là một kẻ thi tới tú tài mà cũng dám học người ta giảng học! Tiên sinh năm đó không nên thu hắn! Cái danh hiệu đại nho này nên đổi cho ta mới đúng!
Chuyện tương tự phát sinh ở rất nhiều nơi trong Triệu quốc, càng tới gần Tô thành lại càng xảy ra nhiều.
Bên trong Tô thành, trong phủ đệ của Tô Đạo, cửa phủ mở ra, mười năm không đóng.
Vương Lâm bình thản ngồi trong sân, uống Quế Hoa tửu, lạnh lùng nhìn mấy trăm văn sinh đứng chen chúc phía trước. Từ sau khi hắn nói sẽ giảng học mười năm đã qua bốn tháng. Trong bốn tháng này có hơn một ngàn người đã lục tục bước vào phủ.
Ngày hôm nay lại có hơn trăm người đến, lúc này tràn ngập trong sân, lại còn có một số người đứng ở ngoài cửa. Thậm chí ở bên ngoài cũng còn vô số xe ngựa, bên trong xe có một đám lão già ngồi ngay ngắn.
Ở chỗ xa hơn, theo thời gian trôi qua lại càng có nhiều văn nhân Triệu quốc hơn chạy tới Tô thành.
-Tại hạ Đổng Vân, cũng là tú tài như tiên sinh, ngày nay đã vào con đường sĩ đồ, trở thành triều thần, có một câu hỏi muốn nhờ tiên sinh giải đáp.