- Hắn tên là Vương Lâm!
Tô Tam vội vàng mở miệng.
- Đưa bài thi của hắn cho ta.
Tô Đạo mặc thanh sam nói, trong mắt lộ vẻ mừng rỡ.
Tô Tam thấy đối phương nói như vậy, mỉm cười lấy bài thi từ trong lòng ra. Mục đích hắn tới gặp tiên sinh chính là muốn để đối phương xem bài thi không giống của người thường này.
Chỉ khi hắn tới đây thì Tô Đạo vẫn chưa có xem qua một lần.
Cầm bài làm của Vương Lâm, Tô Đạo cẩn thận nhìn thoáng qua rồi gật đầu.
- Người thiếu niên này là môn sinh cuối cùng lão phu muốn nhận.
Mỉm cười, Tô Đạo vừa nói vừa nhìn thoáng qua chiếc họa thuyền đang đi xa dần, dưới ánh trăng có một đám tơ liễu tung bay, cùng với họa thuyền lọt vào mắt hắn không phân biệt nổi. Chẳng biết là Tô Đạo đang ngắm tơ liễu hay ngắm họa thuyền. Sau đó hắn xoay người rời đi.
Ngày tháng như thoi đưa, đã qua rồi thì khó có thể tìm lại.
Mấy ngày sau, Vương Lâm mang theo Đại Phúc rời khỏi họa thuyền. Hắn đứng bên bờ, nhìn họa thuyền mà mình đã ở trên đó đợi hơn một tháng, trầm mặc rất lâu.
Cho tới nửa giờ sau, Vương Lâm lắc đầu thở dài, trong nháy mắt đang muốn rời đi thì đột nhiên có một tiếng kêu mơ hồ từ trên bầu trời truyền tới. Hắn ngẩng phắt đầu nhìn bầu trời.
Cánh chim trắng quen thuộc đang tung cánh trên bầu trời. Chậm rãi, cánh chim hạ xuống, đứng ở trên chiếc cầu đá xa xa, nhìn Vương Lâm một cái rồi lại bay lên, biến mất trong tầng mây. Thân ảnh màu trắng của nó giống như tơ liễu vậy.
- Là ngươi sao.
Vương Lâm thì thào.
Khoa khảo Tô cử Vương Lâm không tham gia. Trong ngày hắn rời khỏi họa thuyền thì liền có người thay mặt đại nho của Tô thành, Tô Đạo mời vào phủ. Dẫn hắn đi chính là lão già giám quan ở huyện thành.
Phủ của Tô Đạo không lớn, nhưng bên trong cũng rất tao nhã, vẻ u tĩnh trong đó khiến tâm thần người ta cảm thấy an tường. Ở trong đình viện này, Vương Lâm nhìn thấy lão già đứng trên cầu hỏi mình hôm trước.
Đại Phúc bị giữ ở bên ngoài đình viện. Vương Lâm và Tô Đạo ở trong đình viện uống Quế Hoa tửu, một già một trẻ trong yên lặng từ từ nói chuyện.
Cho tới khi trăng sáng treo cao, Vương Lâm mới hướng về phía Tô Đạo xá một cái.
- Cả đời lão phu môn đồ đông đảo, nhưng môn sinh chính thức chỉ có ba người. Từ nay về sau ngươi chính là môn sinh cuối cùng của lão phu. Lão phu không muốn ngươi tiếp tục theo đuổi khoa cử. lão phu muốn ngươi sau này trở thành bậc đại nho của Triệu quốc! Thậm chí không chỉ Triệu quốc này mà trên cả Chu Tước Tinh, có rất nhiều quốc gia, lão phu kỳ vọng ngươi trở thành đại nho của Chu Tước Tinh! Cuộc đời như vậy chưa nói tới phú quý vinh hoa, chưa nói tới quyền lợi ngập trời, chỉ nói tới hiểu ra đạo lý của thiên địa, có tư tưởng thuộc về chính mình đã là đủ! Trong thiên địa này, ngoài phàm nhân chúng ta hiển nhiên cũng có người tu tiên. Lão phu cả đời đều có người tu tiên tới gặp, mời ta nhập đạo nhưng cuối cùng đều bị ta từ chối. Lão phu mỉm cười nhìn trời, tâm thần tự có càn khôn, truy tìm không phải là đạo mà là tư tưởng của thiên địa. Ta hiểu được đạo lý của thiên địa, cho dù thân hình yếu ớt nhưng tư tưởng của ta có thể lưu danh muôn đời, có thể phá tan lồng giam trong thiên địa. Cho dù là tiên nhân, dù là một ngón tay của họ cũng có thể tiêu diệt một phàm nhân như ta nhưng muốn một đại nho nhân thế như ta cúi đầu thì cứ việc chặt cái đầu cao quý này đi! Tu tiên là nghịch thiên. Trong đám nho sinh cùng thởi với ta sau khi hiểu ra đạo lộ của thiên địa thì thường có khác gì là nghịch thiên mà đi! Nếu thiên địa có linh thì trong mắt nó, người tu tiên và chúng ta đều giống nhau! Bọn họ là phàm nhân, chúng ta cũng là phàm nhân. Điểm bất đồng là bọn họ có lực lượng khiến núi lở đất rung, còn chúng ta có tư tưởng hiểu được thiên địa. Hết thảy những điều này cuối cùng đều có liên quan. Vi sư cả đời này trong đám môn đồ cũng có rất nhiều tu sĩ. Bọn họ tìm tới vi sư là muốn hỏi về ý cảnh, muốn đạt tới cảnh giới Hóa Thần, muốn truy tìm tới tầng cao hơn, hỏi thế nào là đạo! Làm người như vậy tầm thường mà lại không tầm thường. Vương Lâm, ngươi có muốn đi theo lựa chọn này chăng?