Trong lúc sắp qua đời, hắn nhớ lại lời nói của nho sinh mấy trăm năm trước, một câu nói dường như đã trở thành vĩnh hằng, không ngừng vang vọng trong lòng hắn, cho tới tích tắc khi hắn nhắm hai mắt, cho tới khi thọ nguyên của thân thể hắn đã hết, trong nháy mắt dấn thân vào bên trong Luyện Hồn phiên, trở thành một chủ hồn trong đó.
Thần thức hắn tản ra, dùng chút sức lực cuối cùng của sinh mạng khuếch tán ra, tràn ngập Luyện Hồn tông. Hắn thấy được từ xa xa trong đám người muốn bái nhập Luyện Hồn tông có một người bộ dáng rất tầm thường.
Vào tích tắc khi nhìn thấy người này, thần thức của Niệm Thiên nổi lên sóng gió không thể tưởng tượng nổi. Hắn khiếp sợ phát hiện ra người này không ngờ chính là nho sinh hắn đã hỏi chuyện từ mấy trăm năm trước!
Mang theo sự mê mang vào những suy đoán không lời giải, Nguyên Anh của hắn trở thành chủ hồn của đại phiên.
Vương Lâm bị đưa trở về huyện thành của Triệu quốc, đứng ở bên cạnh cây đại thụ bên ngoài trường thi. Đại Phúc trước mặt hắn vẫn còn đang ngủ say, mọi chuyện vừa xảy ra giống như một giấc mộng.
- Nhân quả.ta đã hơi rõ ràng rồi.
Vương Lâm nhìn bầu trời. Hắn lại thấy cánh chim trắng kia. Con chim chao cánh, chậm rãi biến mất trong tầng mây.
Lay Đại Phúc tỉnh dậy, khi hắn hé mắt ra đầy vẻ buồn ngủ, Vương Lâm kéo hắn về lại nhà trọ. Trăng sáng đã nhô cao, chiếu xuống mặt đất, phủ lên thân ảnh bọn họ, kéo ra rất dài, rất dài.
Kỳ thi trong huyện thành mấy ngày sau liên công bố kết quả. Trong sự chờ đợi lo lắng của đám thư sinh, ngày này đã tới. Người có thể có tên trên bảng đầu có công danh của tú tài.
Công danh này đó là được đi tới Tô thành, có tư cách tham gia khoa cử ở Tô thành. Sau khi có tư cách này thì lại có cơ hội một bước lên trời. Một khi trở thành Tô cử thì họ có thể tới kinh đô của Triệu quốc, tiến hành cuộc thi cuối cùng!
Thậm chí nếu là người tài hoa hơn người, được đại nho Tô Đạo coi trọng thì có thể sẽ dương danh thiên hạ. Nếu có thể được Tô Đạo nhận, trở thành môn sinh của hắn thì vinh quang ấy không thể hình dung nổi!
Đây là mơ tưởng và khát vọng của hầu hết các học tử của Triệu quốc!
Trong vô số học tử của huyện thành cũng không có tới năm mươi người có thể đạt được công danh của tú tài. Cái tên Vương Lâm tuy không ở trong nhóm đầu nhưng lại cũng nằm trong mấy chục người này.
Khi thấy tên mình, Vương Lâm ngược lại không hề có chút cảm giác hưng phấn. Hắn rất bình tĩnh nhìn thoáng qua một cái, liền mang theo Đại Phúc còn có vẻ phấn khởi hơn bản thân, cầm theo giấy của sơn thôn đi tới nha môn huyện thành để xác nhận thân phận, lấy bằng chứng công danh tú tài vào phần ngân lượng triều đình ban thưởng, sau đó rời đi.