Sư huynh của Độn Thiên ở Luyện Hồn tông mấy ngày trước khi một chỉ của Vương Lâm vô ý đứng ở cửa sổ vô ý phất tay ra, khiến lôi đình trong thiên địa tan nát, mây gió biến mất, trong tích tắc đó hơi có cảm ứng được, hao phí rất nhiều thọ nguyên và sinh cơ, liên tục tính toán chín lần.
Hắn muốn tìm kiếm tương lai cho Luyện Hồn tông, muốn cho Luyện Hồn tông có một con đường thông thiên.
Chín lần tính toán, chín lần gieo quẻ, cuối cùng chỉ cho hắn một kết luận khiến hắn cảm thấy hoang đường vô cùng. Hắn đầu tiên không tin, nhưng liên tục chín lần đều như vậy thì hắn không tin không được.
Mỗi một lần tính toán đều chỉ về Triệu quốc, hướng về một huyện thành bên trong đó, chỉ về một thư sinh trong huyện thành nọ!
Cho nên hắn mới tới nơi này, mang theo kỳ vọng, mang theo cảm giác hoang đường, liên tục ở trong huyện thành này tìm kiếm mấy ngày, hầu như đã tìm qua toàn bộ thư sinh trong đây, chẳng qua cuối cùng vẫn không tìm được bất cứ câu trả lời nào khiến hắn hài lòng.
Thư sinh chỉ là phàm nhân, làm sao có thể trả lời vấn đề của hắn. Lấy tu vi của nam tử trung niên này thì đừng nói là Triệu quốc, dù là cả Chu Tước Tinh thì hắn cũng thuộc nhóm cường giả. Anh Biến, Anh Biến là bước để tới Vấn Đỉnh!
Nam tử trung niên vung tay áo lên khiến hắc phong gào thét, vô tận âm hồn bên trong đó gầm rống dữ tợn, tràn ngập bên cạnh Vương Lâm và Đại Phúc, khiến cho thiên địa giống như bị chia cắt, tạo thành một vùng mơ hồ.
Đại Phúc vẫn đang ngủ khò khò, tiếng ngáy vang vang, hình như không hề ăn khớp với hoàn cảnh này. Vương Lâm xoay người, ở bên trong thiên địa đen kịt này đi tới bên cạnh nam tử trung niên.
Đối phương là tiên nhân, điểm này Vương Lâm đã rõ. Nhưng hắn lại không hề sợ hãi chút nào. Thật là kỳ quái. Với nhãn lực của hắn thì rõ ràng nam tử trung niên này vô cùng cường đại, nhưng đối với hắn lại nhỏ bé tới cực điểm.
Vương Lâm cũng không thể giải thích bằng lời. Dường như trong đêm đen mưa gió sấm chớp hôm trước, sau khi giọng nói bên trong đầu óc hắn xuất hiện, trên người hắn xảy ra một chút biến hóa kỳ dị.
Biến hóa này là ở tư tưởng, là một loại cảm ngộ không thể nói thành lời, giống như là bài làm trong kỳ thi vừa qua, hắn viết về nhân quả trong thiên địa vậy!
Bình tĩnh nhìn nam tử trung niên kia, thần sắc Vương Lâm như thường, chậm rãi mở miệng.
- Nói đi.
Nam tử trung niên kia hả khẽ một tiếng, đứng cách Vương Lâm mấy trượng, cẩn thận nhìn Vương Lâm vài lần. Theo sự quan sát của hắn, đối phương rất tầm thường, đúng là một phàm nhân chân chính, không phải là tu sĩ.
Nhưng vẻ mặt đối phương bình tĩnh như vậy, bộ dáng thản nhiên lại khiến nam tử trung niên thấy chỗ bất phàm. Mấy thư sinh hắn gặp trước đây đều trong nháy mắt khi thấy hắn, hầu như sụp đổ. Sự hoảng sợ và khiếp hãi đó khiến hắn phải làm phép trấn an mới run rẩy mở miệng được.