- Chẳng lẽ Luyện Hồn tông chúng ta thật sự không thể quật khởi được nữa, chỉ có thể gắng gượng kéo dài.
Nam tử trung niên dường như phát điên, thê thảm cười rộ lên. Nhưng lúc này đột nhiên hắn biến sắc, quay phắt đầu nhìn về phía xa xa.
-Hả!
Mắt hắn sững lại, lập tức hai tay bắt quyết, điên cuồng tính toán.
- Đây là.đây.đây.
Thần sắc nam tử nhanh chóng biến hóa. Hắn trong nháy mắt ngắn ngủi này đã tiêu hao rất nhiều thọ nguyên và sinh cơ, nhưng kết quả chín lần đều toàn bộ là một!
Điều này khiến hắn không thể tin nổi, thậm chí có cảm giác hoang đường!
Trong trầm mặc, thân thể hắn nhoáng lên, trực tiếp tiêu tán hoàn toàn, dùng thuật Na Di phóng thẳng về phía Triệu quốc.
Bên trong một huyện thành của Triệu quốc. Thiên địa yên tĩnh. Bên trong lầu hai của một nhà trọ, Vương Lâm vẫn đứng trước cửa sổ, tiếng nói thì thào vang vọng không gian.
- Nhân quả là gì.nhân quả.
Thời gian một đêm chậm rãi trôi qua. Vương Lâm không biết đã về bên cái bàn từ lúc nào, nhìn ngọn nến đã tắt, yên lặng ngẩn ra. Trong đầu hắn vẫn tồn tại tiếng nói không ngừng vang vọng, dần dần thay thế toàn bộ suy nghĩ của hắn.
Cửa sổ hắn cũng quên đóng lại. Giờ phút này đã không còn gió, không còn mưa. Bầu trời ngời sáng, mặt trời ban mai dâng lên, ánh sáng bao phủ mặt đất. Sáng sớm, mọi người vui mừng và sợ hãi phát hiện ra, mây đen vốn tràn ngập bầu trời nửa tháng nay vào sáng sớm hôm đó không ngờ đã biến mất toàn bộ.
Bầu trời trong sáng, ngàn dặm không mây. Ánh mặt trời nhu hòa rơi trên thân thể mọi người, khiến cho thân thể vốn đã sắp rỉ sét vì mưa gió hồ hởi hẳn lên.
Giống như mùa hè năm nay đã tới sớm hơn, giống như mùa mưa năm nay đã qua nhanh hơn một chút.
Đại Phúc ngủ dậy dụi dụi hai tròng mắt, sau khi nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, lập tức mặt mày hớn hở, đắc ý chỉ một ngón tay về phía đó hô lên với Vương Lâm.
- Đêm qua ta nằm mơ, thấy một chỉ của ta khiến sấm chớp tiêu tán. Ha ha, ta lợi hại không nào? Hừ hừ, xem ra quả nhiên ta không phải là hạng người tầm thường. Ôi, đáng tiếc, đáng tiếc.
Suy nghĩ của Vương Lâm sau khi bầu trời sáng ngời liền chậm rãi thu lại. Một đêm không ngủ nhưng hắn không có cảm giác uể oải chút nào, chẳng qua mi tâm hơi mơ hồ đau nhức.
Hắn vuốt vuốt mi tâm, nhìn Đại Phúc, thấy vẻ mặt hắn đang cười nhìn mình, trong lòng cũng vui vẻ hẳn lên.
- Ngươi lợi hại. Ngươi mộng tới thiên đình, khiến cho mưa gió biến mất, được chưa nào.
Đại Phúc hơi hưng phấn lại càng đắc ý.
Ngày tháng trôi mau, khoa thi ở huyện thành chỉ còn năm ngày nữa là tổ chức. Những thư sinh đi tới nơi này sau năm ngày lo lắng chờ đợi, tới sáng ngày thứ sáu, trước khi ánh ban mai đầu tiên xuất hiện ở chân trời, từ trong các nhà trọ đi ra, hướng về phía trường thi của huyện thành vội vã đi tới.