Vương Lâm nhìn đống lửa bập bùng, vang lên những tiếng lách tách. Tiếng nhóp nhép không còn, hắn quay đầu lại, thấy nam tử trung niên ở cách đó không xa đang nhìn lương khô trong tay mình, không ngừng liếm liếm môi, ánh mắt lộ vẻ đáng thương.
Nhìn vẻ mặt đối phương, Vương Lâm mỉm cười. Giờ phút này hắn đối với nam tử trung niên đã không còn thấy xa lạ mà nổi lòng thương xót.
- Cho ngươi.
Vương Lâm lấy lương khô từ hòm trúc ra, đưa về phía nam tử trung niên.
Hai mắt nhìn này trợn trừng, nuốt nước miếng ừng ực rồi vội vàng chạy tới, cầm lấy lương khô đưa vào miệng cắn nuốt.
- Ăn ngon, ăn ngon. Bổn vương đã vài ngày không ăn cái gì.hả, bổn vương'1 Ta sao lại nói là bổn vương'1
Nam tử trung niên sửng sốt, lắc đầu mấy cái rồi không suy nghĩ nữa, đôi mắt trông mong nhìn Vương Lâm.
- Ngươi tên là gì? Tại sao lại xuất hiện ở nơi này? Người nhà của ngươi đâu rồi?
Vương Lâm lấy thêm mấy miếng lương khô, đưa cho đối phương, nhẹ giọng hỏi.
Nam tử trung niên này gây cho hắn một cảm giác không nói lên lời. Cảm giác này càng tiếp xúc với đối phương lại càng đậm, giống như là hắn đã quen đối phương ở đâu đó, cũng đối phương có tiếp xúc, lờ mờ hiện lên trong lòng cảm giác thương xót.
Nam tử trung niên sau khi tiếp nhận lương khô liền đưa lên miệng, thấy Vương Lâm hỏi thì ngẩn ra một chút, nhìn lương khô trong tay, lại khóc rống lên.
- Ta không biết ta tên là gì.ta tỉnh lại thì đã ở trong núi thẳm rồi. Ta không nghĩ ra.kim quang, ta nhớ rõ là khi ta tỉnh lại bốn phía có kim quang, còn có rất nhiều người muốn bắt ta. Hừ hừ hừ, nhưng bọn họ không tìm được ta.
Nam tử trung niên vừa khóc, tiếng nói cũng mơ hồ.
Ánh mắt Vương Lâm càng nhu hòa, nhìn đối phương lại cắn vài miếng đã ăn hết số lương khô không nhiều lắm của hắn, lắc đầu bật cười, lại lấy từ trong hòm trúc ra một bình nước đưa cho hắn.
Nguyên thần uống một ngụm lớn, ợ hơi tỏ vẻ đã no, mặt mày hớn hở nhìn Vương Lâm, đưa cái đùi gà vẫn cầm trên tay ra.
- Cho ngươi, đùi gà này ăn không ngon gì cả.
Vương Lâm cười ha hả, cầm lấy đùi gà, không ăn mà gói lại đặt trong hòm trúc.
Mưa bên ngoài miếu càng lúc càng lớn, sấm sét liên tục vang lên, cánh cửa miếu không ngừng bị thổi, vỗ lên vách tường tạo ra tiếng cành cạch, lại có tiếng bang bang vang vọng.
Cả đất trời đen tối, chỉ thấy ánh lửa mơ hồ bên trong miếu, phát ra ánh sáng yếu ớt trong thế giới âm u này.
Vương Lâm và nam tử trung niên nọ ngồi bên cạnh đống lửa, quần áo ướt sủng từ từ ấm áp lên.
- Có lẽ không biết chính mình là ai cũng tốt. Có đôi khi biết rồi sẽ suy nghĩ, có phải bản thân mình là một giấc mộng của người khác hay không.ta gần đây thường nằm mơ. Thế giới trong giấc mơ rất chân thật, khiến người ta không sao phân biệt nổi.
Vương Lâm nhìn đống lửa, nhẹ giọng nói.
Nam tử trung niên uống nước, lắc đầu thì thào.