Nữ tử áo tím kia nhẹ nhàng gật đầu, đứng dậy, cùng với thiếu nữ kia thân thể nhoáng lên một cái, liền rời khỏi chiếc thuyền này. Trước khi đi, nàng xoay người nhìn Vương Lâm một cái thật sâu, như thể muốn đem hình dáng của đối phương ghi nhớ thật sâu trong lòng.
Khi đang chuẩn bị rời khỏi, nữ tử áo tím này do dự một chút, thiếu nữ áo xanh kia đã rời khỏi thuyền, đang dùng dẫn lực thuật để phi hành.
- Sư tỷ, chúng ta đi thôi… Thanh âm của thiếu nữ này trong cơn mưa truyền đến.
Trong lúc do dự, nữ tử áo tím này quay đầu lại nhìn Vương Lâm đang ngủ ở góc thuyền, dường như thân thể lạnh run lên. Nàng nhẹ nhàng bước tới, tay phải vỗ lên túi trữ vật, liền có một cái áo khoác dày xuất hiện trong tay. Sau khi nàng nhẹ nhàng đặt chiếc áo lên người Vương Lâm, thanh âm yếu ớt thì thào nói.
- Đúng là từ kiếp trước… Nữ tử này than nhẹ, xoay người rời khỏi.
Mưa càng lúc càng lớn.
Trên mặt sông nước mưa rơi xuống ào ạt, trong thiên địa tối đen này chiếc thuyền cô độc chòng chành bơi đi, toát lên một hương vị không nói nên lời, một khí tức tịch mịch… Mặt nước nổi sóng, làm rối loạn hướng đi của con thuyền. Trong cơn mưa, con thuyền đi càng ngày càng xa, cuối cùng trong sự cô độc này, dần dần ẩn vào trong cơn mưa không ngớt, chỉ có ngọn đèn yếu ớt từ trong thuyền lộ ra, trong màn đêm này chớp tắt không ngừng.
Từ xa nhìn lại, ngọn đèn này lóe lên, con thuyền kia dường như là một chiếc lá bay đi trong một giấc mộng, với sự chiếu sáng của ngọn đèn này, dần dần đã đi tới cuối con đường .
Tiếng mưa rơi xuống con thuyền vẫn liên tục vang lên, nhưng bên trong con thuyền này Vương Lâm vẫn ngủ rất say sưa.
Chiếc áo khoác ở trên người hắn lờ mờ có một mùi thơm truyền vào mũi hắn, nhập vào trong giấc mộng của hắn.
- Từ Phi… Chu sư tỷ… Vương Trác… Vương Hạo… Trương… Hổ… Vương Lâm ngủ mơ thì thào, nếu hai nữ tử kia chưa rời khỏi, thì khi nghe được những lời này nhất định sẽ thất kinh.
Nhưng lúc này bọn họ cũng không thể nghe thấy được.
Giấc mơ của Vương Lâm giống như là một cuộc đời khác, trong giấc mơ đó, hắn ở trong Hằng Nhạc Phái đã nhìn thấy Từ Phi, nhìn thấy Chu sư tỷ kia… Trên Hằng Nhạc Sơn kia còn có một con chim màu trắng lóe lên trong giấc mộng… Ngọn đèn lờ mờ sáng trong màn đêm kéo dài này dần dần bị dập tắt, dung hợp với đêm tối.
Trời sáng, mưa tạnh, chân trời dần dần tỏa ra ánh sáng, nhưng vẫn con chưa hoàn toàn xua đi được màn đêm, khiến cho trong thiên địa này vẫn còn một chút u ám khiến cho người ta trong lòng cảm thấy ảm đạm.
Cơn mưa suốt một đêm khiến cho nước sông như dâng lên một ít, mắt thường tuy rất khó phát hiện ra nhưng nếu nhìn hai bên bờ sông thì sẽ có thể thấy rõ được.