Thiếu nữ toàn thân mặc quần áo bằng lụa mỏng xanh biếc kia thoạt nhìn rất là xinh xắn. Cái ô nàng cầm hơi dày một chút, cán ô làm từ gỗ cứng, tán ô thoạt nhìn như thể là một tán lá cây, từ trong một lớp mỏng lộ ra những đường gân giống như là lông vũ, thoạt nhìn có chút kỳ lạ.
Thiếu nữ này da trắng như ngọc, dung nhan rất xinh đẹp. nhất là lúc này lại nhăn mày lại, hai mắt trợn trừng, lại càng lộ ra một vẻ đẹp khiến người khác phải chú ý.
Lúc này nước mưa rơi tầm tã ở giữa thiếu nữ này và Vương Lâm, rơi lên trên mặt sông, giống như là những hạt châu bắn lên. Trong những gợn sóng cùng với sự mông lung này, dường như nước và trời đã hợp thành một thể. Ngay cả những ngọn đồi ở đằng xa cũng không còn âm u nữa, mà trở thành giống như những đường nét thủy mặc, lượn lờ ở trước mắt.
Nhìn những thứ này, mặt Vương Lâm đột nhiên đỏ lên.
Đây là lần đầu tiên hắn đi ra khỏi thôn, chưa bao giờ nhìn thấy một thiếu nữ đẹp như thế này. Những người bạn chơi đùa cùng với hắn ở trong thôn so với thiếu nữ này cũng chỉ như con người so với thần tiên.
Thiếu nữ này vẻ mặt vốn đang rất bực mình, nhưng nhìn thấy Vương Lâm đang ngây ra ở đó nhìn mình, sắc mặt lại đỏ bừng lên, sau đó không khỏi lấy tay che miệng cười rộ lên. Tâm tư của thiếu nữ này cũng giống như là thời tiết, thay đổi rất thất thường.
- Này, tiểu tử ngốc, nhìn đủ chưa?
Thiếu nữ kia trong lúc cười duyên, ngay cả thanh âm cũng giống như là tiếng chuông, vang vọng trong màn mưa ở giữa hai người, truyền vào trong tai Vương Lâm.
Vương Lâm sắc mặt đang tràn đầy vẻ xấu hổ lại càng đỏ bừng hơn, thậm chí cả hai tai cũng đã đỏ lên, nghe thấy vậy liền gác ô sang một bên, hướng về phía thiếu nữ kia ôm quyền thi lễ.
- Tiểu sinh hơi đường đột, mong cô nương đừng để ý.
Tiếng cười của thiếu nữ kia vang lên, nhìn bộ dạng ngây ngô của Vương Lâm, đang muốn nói chuyện, bỗng một thanh âm nhẹ nhàng êm ái từ trong chiếc thuyền kia truyền ra.
- Sư muội!
Khi giọng nói vang lên, chỉ thấy bức rèm của chiếc thuyền bị một bàn tay vén lên một góc, lộ ra bóng dáng của một nữ tử yêu kiều. Ngay khi dung nhan của nữ tử này lộ ra, ngay lập tức màn mưa như dừng lại, trong vô số những hạt mưa kia, dung nhan của nữ tử kia lờ mờ rơi vào trong mắt Vương Lâm.
Toàn thân mặc áo tím, hai mắt sáng như trăng rằm, sự xuất hiện của nàng khiến cho thiên địa như mất đi nhan sắc, dường như nàng xuất hiện đã hấp thụ toàn bộ những ánh hào quang còn sót lại trong thiên địa lên thân thể mình. Dưới đám mây đen kia, bên trong chiếc thuyền ở trên sông, giữa thiên địa này, nữ tử này chính là duy nhất.
Dung nhan của nàng vô cùng xinh đẹp, nhưng trong vẻ xinh đẹp này này dường như có ẩn chứa một tia phiền muộn. Sự phiền muộn này dường như rất mệt mỏi, giống như là do dự không ngừng, giống như là luyến tiếc, khiến cho ngươi ta nhìn thấy không khỏi trong lòng rung động.