Ánh ban mai nhu hòa bao phủ mặt đất. Bầu trời hửng sáng, những đám mây như bông nhẹ trôi, lơ lửng khắp thiên không, được ánh mặt trời xuyên qua, trong lúc bình minh mơ hồ lộ ra ánh sáng màu đỏ, từ xa nhìn lại trông như mộng ảo.
Những tiếng chó sủa quyện với khói bếp lượn lờ trong không trung, truyền ra từ trong nhà trọ bên quan đạo, dung nhập vào trong thiên địa, khiến cho hình ảnh đẹp đẽ kia mơ hồ nhiễm khí tức của phàm nhân, nhưng lại không khiến người ta thấy bất ngờ, giống như nó vốn phải vậy.
Vài con chó được chủ quán nuôi đang nô nghịch, chạy tới chạy lui trên đường, cái đuôi ve vẩy, trông vô cùng hoạt bát.
Nhưng không bao lâu sau những tiếng vó ngựa từ xa ào ào truyền tới, chỉ thấy phía cuối quan đạo bụi bay mù mịt, bốc lên như sương sớm cuốn đi. Trong đám bụi, vài con tuấn mã lao đi, trên lưng còn có mấy đại hán mặc cẩm bào, thần sắc vô cùng nghiêm nghị.
Bọn họ tới gần khiến cho mấy con chó phát ra tiếng ăng ẳng, vội vã tránh sang một bên, sợ hãi tiếng ngựa phi, nhanh chóng chuồn thẳng.
Tiếng vó ngựa rất dồn dập, đồng thời phóng qua cửa nhà trọ, khiến cho mặt đất rung động, cũng làm cho cả nhà trọ chấn động theo.
Nhà trọ này rất đơn sơ, giống như đã dựng rất nhiều năm rồi, trong lúc rung động phát ra tiếng cọt kẹt như không chịu nổi. Trong tiếng động này, ở trong một căn phòng trên tầng hai của nhà trọ liền có tiếng kêu sợ hãi truyền ra.
-Không có chuyện gì, không có chuyện gì. Nhà trọ của lão phu đã có trên trăm năm, mỗi lần ngựa phi nhanh qua đều như vậy cả, không sụp đâu.
Một giọng nói già nua vang vọng cả nhà trọ. chỉ thấy ở trong một góc của đại sảnh có một lão già mặc quần áo bằng vải thô. Trong tay lão cầm một cái tẩu, sau khi hút một cái liền thủng thẳng nói.
Đối diện với lão là tiểu nhị đêm qua bĩu môi nhìn lão, vắt khăn lông lên vai, cầm theo bình nước nóng đi tới các phòng rót nước cho khách.
Lúc này ở bên trong căn phòng cuối cùng của lầu hai có một thanh niên đang nằm nghiêng nghiêng trên giường, cả căn phòng tràn ngập mùi rượu.
Trong lúc tiếng vó ngựa gào thét lao qua, căn phòng run rẩy khiến người thanh niên này chậm rãi mở đôi mắt, tay phải vuốt trán, mờ mịt nhìn bốn phía.
-Ôi, tham chén gặp chuyện, tham chén gặp chuyện.sao uống nhiều rượu như vậy chứ.
Thanh niên này thoạt nhìn ước chừng mười tám mười chín tuổi, thân thể dong dỏng cao, tướng mạo tầm thường, có vẻ thư sinh. Hắn lúc này cười khổ, đầu rất đau, vịn một bên thành giường đứng dậy, mê muội lảo đảo đi tới cái bàn bên cạnh, lấy một chén trà lạnh uống xong mới cảm thấy hơi tốt hơn một chút.