Chu Tước Tinh, ở bên trong tinh hải mênh mang tỏa ra ánh sáng nhu hòa. Từ xa nhìn lại, nơi này trông rất yên bình, chỉ có một hạt bụi rất nhỏ phát ra một tiếng vang khẽ, sau đó vỡ vụn.
Hạt bụi này chính là nơi Phong Tôn Vương Lâm gặp sát kiếp.
Sau khi Chiến lão quỷ biến mất, ở bên ngoài tinh không của Chu Tước Tinh, sóng gợn liên tục hiện lên, càng ngày càng nhiều, cuối cùng tràn ngập cả tinh không. Trong đám sóng gợn này, thân ảnh một đám người vội vàng bước ra. Hồng Sam Tử, Nam Vân Tử, Thanh Lâm.
Bọn họ không xuất hiện đồng thời mà lần lượt đi tới, thần thức mênh mông tầng tầng lớp lớp quét ra, cuối cùng tập trung vào vị trí hạt bụi sụp đổ, đều lâm vào trầm mặc.
Bọn họ không cảm thấy khí tức của Vương Lâm. Giống như năm đó Vương Lâm mất tích, giống như đã tử vong.
-Hắn sẽ không chết đâu.
Ánh mắt Hồng Sam Tử lộ vẻ bi ai, hồi lâu sau liền yên lặng mở miệng.
-Đại chiến sắp bắt đầu, việc này giới ngoại chắc chắn sẽ không kiêng nể gì mà truyền ra.
Thanh Lâm than nhẹ, nhìn về phía đám bụi bậm kia, trước mắt hiện lên hình ảnh Vương Lâm năm đó.
Thanh Thủy ngẩng đầu nhìn về phía khoảng không xa xa, trong mắt lộ hàn quang nồng đậm. Một luồng khí tức giết chóc tràn ngập thân thể hắn bao phủ bốn phía.
-Ta thay mặt hắn . Bế quan trên đài chiến của Vân Hải tinh vực.
Thanh Thủy nhắm đôi mắt khuôn mặt chậm rãi thay đổi, cuối cùng không ngờ biến thành hình dạng của Vương Lâm. Khí chất của hắn lạnh lùng, có vài phần tương tự như Vương Lâm.
Hắn bỏ qua việc đi tìm nữ nhi, bỏ qua tự do mà lựa chọn hóa thành Vương Lâm, ở trên đài chiến bế quan, trở thành một tượng trưng cho giới nội.
-Sư đệ, việc này ta sẽ đòi lại công bằng cho ngươi.tất cả những kẻ tham gia chuyện này Thanh Thủy ta nếu có chút cơ hội đều sẽ khiến cho phải chúng khổ sở, báo thù cho ngươi!
Thanh Thủy nhắm mắt, dấu đi vẻ bi ai của bản thân.