Vương Lâm ngẩng đầu nhìn lão già áo đen vừa xuất hiện ở trên không trung, hình dáng đối phương hắn không thể nào quên được. Hắn chính là Chưởng Tôn!
Người đứng đầu Thái cổ Ngũ Tôn, âm mưu sâu sắc, tham vọng lớn lao!
Bất luận là năm đó giết Phong Tôn đời trước, hủy diệt Tứ Đại Tiên Giới, hay ám hại Tiên Đế Thanh Lâm, phái Phù Văn Tộc đi tìm mũi tên của Lý Quảng, còn có sự phản loạn của Thủy Đạo Tử kia, sự đầu hàng của Ti Mặc Tử, cái chết của lão tổ Chiến gia, đằng sau tất cả mọi chuyện, tất cả mọi người đều có bóng dáng của Chưởng Tôn này!
Thậm chí khi còn ở Thái cổ Tinh Thần, Vương Lâm còn mơ hồ cảm nhận được tâm thần của mình bị khống chế, sau này hắn nghĩ lại chắc chắn cũng là do Chưởng Tôn này.
Trong ký ức của Vương Lâm, có một pháp thuật thần thông khiến cho hắn không thể bị tiêu diệt, đó chính là Tĩnh Trung Lao Nguyệt!
Pháp thuật này hắn đã từng nhìn thấy khi người bị nghi hình như là phân thân của Chưởng Tôn thi triển ra ở Hỏa Tước Tộc. Cho đến trận sát kiếp này, sau khi hắn nhìn thấy mặt đất ở nơi này giống như là một cái giếng, ở trong lòng đã có xác định, nơi này chỉ sợ cũng là một hồi Tĩnh Trung Lao Nguyệt!
Thứ được mò ra chính là Chu Tước Tinh và Vương Lâm hắn!
-Tĩnh Trung Lao Nguyệt Vương Lâm đứng trên mặt nước, thần sắc bình tĩnh nhìn lên bầu trời.
Tiên Phi, người duy nhất dưới một tiễn này còn sống sót mê man đứng giữa hai người, rồi lui ra phía sau trở nên trầm mặc.
-Khi ở Thái Cổ Tinh Thần nếu không có Lam Mộng cứu ngươi thì ngươi đã trở thành vật trong lòng bàn tay của lão phu rồi.
Lão già áo đen kia mỉm cười, thanh âm khàn khàn, chậm rãi truyền ra. Tay phải hắn vuốt một cái, mũi tên kia run lên, rồi tiêu tan trong tay hắn. Hắn kiêng kị chính là một tiễn này, cho nên vẫn chờ không xuất hiện, đợi đến khi Vương Lâm bắn ra một tiễn mới hiện thân.
mũi tên này đã nối liền với cây cung trong cơ thể Vương Lâm, sau khi tiêu tan, với một phương thức kỳ dị lại xuất hiện ở trong hồn của Vương Lâm. Năm đó nếu Lý Quảng không bỏ mạng, thì mũi tên này cũng sẽ quay trở về bên trong cơ thể của Lý Quảng.
-Nói cho ta biết huyết mạch tiên nhân của ngươi từ đâu mà có.
Lão già áo đen sau khi xóa tan mũi tên, liền chắp tay sau lưng, từ trên không trung đi về phía Vương Lâm. Bước chân của hắn rất thong thả, nhưng mỗi một lần hạ xuống đều khiến cho tâm thần Vương Lâm chấn động, toàn thân như chịu một áp lực từ bốn phương tám hướng ngưng tụ lại.
Càng quỷ dị hơn chính là trên mặt nước bất ngờ cũng hiện lên bóng một lão già mặc áo đen đang đi về phía Vương Lâm.
Nhìn ảnh tượng này, nếu có hai Chưởng Tôn, thì một người ở trên trời, còn một người ở dưới đất.
Áp lực này cũng đột nhiên tăng lên gấp bội, từ hai bên thiên địa đồng thời ép lên người Vương Lâm, khiến cho Vương Lâm sắc mặt tái nhợt. Thân thể hắn trong khoảnh khắc này bất ngờ không thể di động được một chút nào, dường như là bị Định Thân Thuật khóa lại.
Nhưng hai mắt hắn lại rất tỉnh táo, chuyện đã tới nước này, Vương Lâm hiểu rõ sát kiếp hôm nay có lẽ khó có thể vượt qua. Điều này ngay khi bắn ra một tiễn kia Vương Lâm đã biết được.