Ánh mắt Vương Lâm lạnh như băng, nhìn chằm chằm bốn người đang nhanh chóng lùi lại ở phía trước cây cung. Còn có nam tử áo trắng lúc trước đã cuồng vọng đóng băng Hỏa Tán kia, bốn người này lúc này thần sắc kịch biến, bất chấp tất cả lùi lại phía sau.
Bốn người này mặc dù đều là những cao thủ, tu vi còn cao hơn Vương Lâm rất nhiều, nhưng lúc này chỉ là những ảnh phản chiếu, tu vi lại bị phong ấn áp chế, không phát huy được tới cực hạn như ở giới ngoại, chỉ có thể phát huy được thực lực Không Linh Trung Kỳ mà thôi.
Nhưng bốn người này cũng đã khiến cho Vương Lâm mấy lần gặp phải nguy cơ sinh tử. Lần này, nếu như Vương Lâm không học được Phần Giới Cổ Tán, hiến tế tuổi thọ ở vùng đất Điên Lạc, thì hắn đã sớm bị ba người kia liên thủ giết chết rồi.
Nếu Vương Lâm không có được cơ duyên mà người điên kia mang lại, thì chắc chắn hắn đã chết trong tay của hai Tiên Phi kia không còn nghi ngờ gì.
Cũng như vậy, nếu như hắn không có cây cung này trong tay, không có mũi tên này, thì lúc này kết cục cũng vẫn là chết, cho dù liều mạng hết thảy cũng không có cách nào hóa giải được.
Nhin chằm chằm bốn người kia, trong mắt Vương Lâm lộ ra sát khí cuồn cuộn. Mũi tên này hắn chỉ có sức bắn được một phát, sau một tiễn này, muốn kéo dây cung phải hiến tế sức sống, hắn đã không còn sức sống để có thể hiến tế nữa.
Một tiễn này hắn vốn chuẩn bị cho Chưởng Tôn, vì cho đến bây giờ người mạnh nhất vẫn chưa xuất hiện, nên chủ ý của hắn đó là sau khi đẩy lùi tất cả những người muốn giết mình, sẽ dùng một tiễn này để chấm dứt sát kiếp lần này của Phong Tôn.
Nhưng chuyện trong thiên hạ đâu phải chuyện gì cũng như Vương Lâm mong muốn. Hắn không phải là thiên đạo, không thay đổi được hành động của người khác, cũng không có cách nào điều khiển suy nghĩ trong đầu người khác.
Đứng trước bốn người kia đang tới gần, Vương Lâm hiểu rõ nếu không lấy cây cung này ra, thì chưa đợi được Chưởng Tôn xuất hiện hắn đã chết chắc.
Tiên nhân bất diệt thể vẫn chưa hoàn chỉnh, mặc dù cũng có thể phát huy được một phần sức mạnh, có thể có tác dụng rất lớn đối với thương tích của Vương Lâm. Nhưng Vương Lâm hiểu nếu cứ tiếp tục tan vỡ thân thể như vậy, chưa cần nói là bị người khác đoạt xá, mà thậm chí ngay cả linh hồn của hắn cũng có thể trong lúc thân thể không ngừng tan vỡ này mà tử vong thực sự.
Thứ còn lại, chỉ là một thân thể bất diệt.
Thứ bất diệt là thân thể, chứ không phải linh hồn.
- Giết.
Vương Lâm gầm nhẹ một tiếng, kéo dây cung tròn như mặt trăng, trong phút chốc buông tay phải ra. Ngay khi tay hắn buông ra, dây cung kêu lên vù vù ngợp trời, át đi tất cả những tiếng động trong thiên địa. Trong nháy mắt, dây cung bật vào phía trong, một sức mạnh khổng lồ ầm ầm lao ra, truyền vào mũi tên ở phía trước.
Mũi tên này theo dây cung chuyển động, dưới sức mạnh từ bên trong dây cung truyền vào, rời khỏi dây cung.