Ngay khi thân thể Vương Lâm rơi lên Chu Tước Tinh, tiếng ầm ầm vang lên, toàn bộ Chu Tước Tinh chấn động. Thân thể Vương Lâm giống như một đạo lưu tinh rơi xuống trên một ngọn núi.
Ngọn núi này lập tức sụp đổ, đá vụn tung tóe, thân thể Vương Lâm rơi xuống mặt đất. Mặt đất run lên, một cái khe lớn nhanh chóng nứt ra, khiến cho thân thể Vương Lâm lại tiếp tục rơi xuống.
Trong tiếng ầm ầm, thân thể Vương Lâm vẫn không ngừng tan vỡ ngưng tụ đã xâm nhập vào sâu trong lòng đất của Chu Tước Tinh này, đã xuống tới động huyệt của Phù Văn Tộc.
Chu Tước Tinh này mặc dù đã bị Chưởng Tôn dùng thuật Tĩnh Trung Lao Nguyệt mở lên, nhưng nó vẫn là Chu Tước Tinh. Ngoại trừ phía trên không có bất kỳ một sinh linh nào, còn tất cả mọi thứ khác vẫn tồn tại.
Huyệt động của Phù Văn Tộc vẫn còn nguyên như trước.
Theo Vương Lâm không ngừng xâm nhập vào, hắn xuyên qua mặt đất, xuất hiện ở trong tầng mười tám của Phù Văn Tộc!
Toàn bộ nơi này vẫn giống như lúc trước khi hắn rời khỏi, vách tường cao trăm trượng ở bên cạnh thạch thất đã sụp đổ, trên đó có một lỗ hổng rất lớn, bên ngoài lỗ hổng không ngờ chính là chiến trường vực ngoại.
Thuật Tĩnh Trung Lao Nguyệt này cực kỳ quái dị, không ngờ cũng mò lên được cả chiến trường ngoại vực này. Nhưng vực ngoại chiến trường này tuy chỉ là hình ảnh phản chiếu, nhưng trong đó cũng có vô số hài cốt và u hồn tồn tại.
Ầm một tiếng, thân thể Vương Lâm rơi xuống tầng mười tám của Phù Văn Tộc, lại một lần nữa phun ra máu tươi. Toàn thân hắn tràn ngập kim quang, sự thống khổ này khiến cho hắn gần như là muốn ngất đi, nhưng hắn gắng gượng chịu đựng từng đợt tan vỡ.
Hư Thần Thiên Tôn, một trong Thái cổ Ngủ Tôn, một chưởng của hắn ẩn chứa một khí tức cực kỳ bá đạo, đánh vào lưng Vương Lâm khiến cho thân thể bất diệt của hắn xuất hiện những dấu hiệu bất ổn.
Thân thể bất diệt của hắn vốn không phải là hoàn hảo, giờ phút này trong lúc không ngừng tan vỡ rồi ngưng tụ, Vương Lâm gắng gượng đứng dậy.
Nhưng ngay khi hắn đứng dậy, một tiếng cười khàn khàn mơ hồ không rõ đột nhiên xuất hiện. Chỉ thấy từ bên trong lỗ hổng trên mặt đất mà vừa rồi Vương Lâm xuyên qua, Hư Thần Thiên Tôn, một trong Thái Cổ Ngủ Tôn bước ra.
Thân thể hắn hoàn toàn là do sương mù tạo thành, hai mắt lộ ra vẻ tham lam, giơ tay phải lên túm lấy Vương Lâm.
Vương Lâm đang định phản kháng, nhưng thân thể hắn lúc này lại ầm ầm tan vỡ. Ngay khi thân thể hắn tan vỡ, Hư Thần Thiên Tôn kia hai mắt sững lại, nhe răng cười, thu tay phải lại, thân thể nhoáng lên một cái hóa thành một đám sương mù bao phủ thân thể đã tan vỡ tràn ngập kim quang của Vương Lâm.
- Đúng là cơ hội trời cho, xem ra hôm nay thiên đạo cũng muốn ta đoạt lấy tiên thể của ngươi.
Hư Thần Thiên Tôn kia trong tiếng cười dài biến thành sương mù toàn bộ dung nhập vào trong thân thể đã tan vỡ của Vương Lâm. Trong thời gian ngắn, theo tiên thể của Vương Lâm không ngừng ngưng tụ lại, hắn phát ra một tiếng gào thét thê lương mà trong những trận chiến trước đây chưa bao giờ có.