- Thứ tư là Can. Can hóa nhi toái. (1)
(1): gan vỡ nát.
Ngón trỏ của nữ tử uốn lại, lời nói có vẻ ôn nhu nhưng sự ôn nhu này lại mang theo sát khí tàn nhẫn.
Vương Lâm liên tục phun mấy ngụm máu tươi, thân thể bị cuốn về phía sau, hai lá phổi trong lồng ngực lập tức tử vong, héo rũ rồi tiêu tán trong cơ thể. Không còn phổi, Vương Lâm không thể gào thét. Những cơn đau đớn truyền khắp toàn thân, khiến cho Vương Lâm bi thảm hừ lên.
Sau khi hai lá phổi tử vong, tỳ tạng của Vương Lâm cũng lập tức bị thối nát. Trong nháy mắt khi nó thối nát, rất nhiều máu tươi từ trong đó trào ra, dung nhập vào toàn thân. Tỳ tạng hư thối ảnh hướng rất lớn tới lực tự khôi phục thân thể của Vương Lâm, khiến cho sắc mặt hắn tái nhợt, toàn thân mơ hồ xuất hiện rất nhiều những chấm máu.
Cuối cùng là can tạng, khi lời nói của nữ tử kia vừa dứt thì lập tức bị dung hóa.
Ngủ tạng đã mất đi bốn, sinh cơ bị chặt đứt. Phần Giới Cổ Tán vốn đang dần dần tiêu tán trên bầu trời lúc này liền lập tức biến mất hoàn toàn.
- Thứ năm là Tâm, vô tâm, vô đạo.
Nữ tử bình thản nhìn Vương Lâm đang không ngừng lùi lại phía sau, ngón tay cái cuối cùng chậm rãi uốn cong, chạm vào lòng bàn tay.
Nàng nắm quyền hướng về phía Vương Lâm ở xa xa nhẹ nhàng đánh tới.
Lồng ngực Vương Lâm đau nhót. Trong nháy mắt này, trái tim hắn ngừng đập, chậm rãi hóa đá. Trong nháy mắt, trái tim hắn không ngờ trở thành đá tảng. Hòn đá này ở trong cơ thể, tạo thành nỗi đau đớn không thể nào dùng lời nói để hình dung nổi. Dù là Vương Lâm thì lúc này cũng không khỏi phát ra một tiếng kêu thê lương.
Cùng lúc này tiếng ầm ầm vang vọng khắp không gian. Ngọc quyền của nữ tử từ xa đánh tới, khiến lồng ngực của Vương Lâm hóp vào, trực tiếp bị đánh xuống mặt nước một lần nữa.
- Tiên phi.
Ầm một tiếng, Vương Lâm tiến vào trong nước nhưng không chìm xuống, chịu nổi đau đớn khủng khiếp trong cơ thể, tay phải vỗ lên mặt nước, cả người bắn lên không.
Hắn đã thử sử dụng ngọc giản truyền tống của nữ tử trong cái khe thần bí ở Vân Hải tinh vực, nhưng ngọc giản ấy lúc này lại không có chút tác dụng. Hắn thử gọi U Minh thú nhưng cũng không thể. Nơi này tồn tại một lực lượng phong ấn mà hắn không thể đột phá, ngay cả U Minh thú cũng mất đi sự cảm ứng.
- Người không có đường sống đâu. Lúc này ngươi trốn cũng không thoát. Nhưng nếu ngươi đầu hàng, quỳ gối cầu xin ta thì có lẽ ta có thể lưu cho ngươi một đường sinh cơ.
Nữ tử nhẹ giọng nói, cất bước đi qua nam tử mặc bạch y đang bị vây trong băng tầng, tiến tới phía Vương Lâm.
Mặt Vương Lâm không còn chút máu, lui lại phía sau vài bước.
- Vương Lâm không quỳ trước thiên địa, sao có thể quỳ gối trước ngươi. Ngươi làm nhục ta như vậy, nếu hôm nay ta không chết thì ngày sau sẽ trả lại gấp trăm lần.
Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng, trong tiếng cười to, không hô hấp, nén nỗi đau trong thân thể, tay phải giơ lên, điểm một chỉ lên bầu trời.