-Tầng thứ mười tám của Phù Văn Tộc không phải nằm dưới lòng đất của Chu Tước Tinh, mà ở trong chiến trường vực ngoại này!
Vương Lâm đi tới vách tường phía trước, tay phải đặt lên ấn mạnh một cái. Trong tiếng rắc rắc, vách tường này càng ngày càng có nhiều vết nứt, cuối cùng ầm một tiếng, ở chỗ những vết nứt này nối liền với nhau trực tiếp vỡ tan, để lộ ra một lỗ hổng.
Vương Lâm đứng giữa lỗ hổng đó, ở phía trước hắn không ngờ chính là chiến trường vực ngoại!
Toàn bộ chiến trường vực ngoại vô cùng rộng lớn, dường như không có biên giới. Trước mắt Vương Lâm, hắn nhìn thấy một vài thi thể khổng lồ đã chậm rãi trôi nổi, hướng về phía xa xa lững lờ trôi đi.
ở bên trong những thi thể này còn có rất nhiều du hồn chui ra chui vào, ở đằng xa dường như có một cơn lốc quét ngang, không phát ra tiếng động nào, nhưng lại có từng trận tiếng gào thét truyền vào bên trong linh hồn. Cơn lốc kia chính là do toàn bộ những du hồn này tạo thành.
Tâm thần Vương Lâm chấn động, hắn tản thần thức ra, nhìn thấy rõ ràng ở vị trí của mình lúc này bất ngờ cũng có một bộ hài cốt khổng lồ. Bộ hài cốt này không phải là người, mà là một bộ xương thú khổng lồ có hình dáng giống như là một con rồng.
Vị trí của hắn chính là ở trên đầu của con thú này, vách tường bị hắn phá tan vừa rồi chính là một mảnh xương sọ nhỏ của nó! Lúc này hắn đứng ở trong đầu của con thú này, nhìn về phía trước!
Nếu ở bên trong chiến trường ngoại vực nhìn về phía vị trí của Vương Lâm lúc này có thể nhìn thấy rõ ràng ở xung quanh cái đầu khổng lồ này có vô số thi hài tràn ngập, chi chít cả một vùng rộng lớn, vô biên vô hạn!
Cơn lốc du hồn ở đằng xa lúc này gào thét lao tới, nhưng ngay khi tới gần, vô số du hồn này dường như phát hiện được chuyện gì đó rất đáng sợ, nhất tề thét lên chói tai ầm ầm tản ra, mang theo một vẻ hoảng sợ lùi về phía sau lẩn trốn. Dường như Vương Lâm mang lại cho chúng một sự sợ hãi đến cực điểm!
Vương Lâm đã từng nuốt hồn!
Kinh ngạc nhìn chiến trường vực ngoại, hắn đã đi tới rất nhiều tu chân tinh, đã đi tới rất nhiều nơi, nhưng chưa bao giờ ở trên một tu chân tinh nào nhìn thấy chiến trường vực ngoại như thế này như ở trên Chu Tước Tinh!
Dường như chiến trường vực ngoại này thuộc về Chu Tước Tinh, chỉ thuộc về tu sĩ của Chu Tước Tinh mà thôi!
Trong lúc trầm mặc, Vương Lâm tiến về phía trước, sau hơn hai ngàn năm, lại một lần nữa tiến vào trong chiến trường vực ngoại đã làm cho hắn hồi sinh! Hắn không thể nào quên được năm đó sau khi mình bị lão tổ của Đằng gia giết chết, ở trong Thiên Nghịch được sự trợ giúp của Tư Đồ Nam, linh hồn đã tiến vào trong nơi này. Ở chỗ này hắn nhìn thấy Mã Lương đã chết, đoạt lấy thân thể của hắn, bắt đầu tái sinh.
Hồi lâu sau theo thần thức của Vương Lâm không ngừng tràn ra, nhanh chóng khuếch tán khắp chiến trường vực ngoại này, hắn nhìn thấy rất nhiều hài cốt, rất nhiều du hồn. Nhưng du hồn này toàn bộ thét lên chói tai lui về phía sau, muốn tránh khỏi thần thức của Vương Lâm, nhưng cuối cùng cũng không thể làm được, chỉ có thể ở dưới thần thức này mà run rẩy.